Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1915

Lái xe cố ý nghiêng tay lái sang một bên, nước ở vũng bùn bên đường  tạt vào quần và áo của Khương Tuyết Nhu.

Chiếc xe phanh gấp.

Hoắc Anh Tuấn ngẩng đầu nhìn Mạnh Tử Hàm cười nói: “Giật cả mình. Vừa rồi tài xế lái xe quá nhanh phanh gấp nước bên đường hình như tạt vào người khác rồi, để tôi đi xuống xin lỗi.”

Hoắc Anh Tuấn nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy Khương Tuyết Nhu ướt sũng bắn tung tóe, ánh mắt lập tức dừng lại.

“Các người có biết lái xe không?” Khương Tuyết Nhu đầy tức giận, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Mạnh Tử Hàm mặc áo gió, tự đắc đi ra từ băng ghế sau.

“Ồ, đây không phải là Khương tiểu thư sao, thật xin lỗi,” Mạnh Tử Hàm giả bộ chán ghét che mũi, “Thối quá.”

Khương Tuyết Nhu sắc mặt tối sầm lại, trực tiếp nói: “Sớm biết đi ra ngoài xem ngày hoàng đạo, thật sự cái gì vớ va vớ vẩn cũng thể gặp.”

“Đủ rồi, không phải áo chỉ có ướt chút ít sao, tôi thật lòng xin lỗi rồi. Nói cho cô biết, cô bị ướt là đáng đời, ai biểu cô đi gần vũng nước.”

Mạnh Tử Hàm nói xong sắc mặt liền thay đổi, xoay người mở cửa sau, tiến vào người đàn ông bên trong làm nũng. Hoặc Anh Tuấn người phụ nữ

kia mạnh miệng quá, làm nhục tôi. hôm nay anh phải khiến cô ấy xin lỗi tôi.

Xe yên lặng một hồi, một bóng dáng cao lớn tuấn tú bước ra.

Khương Tuyết Nhu ngẩng đầu nhìn bóng dáng người đàn ông đứng bên cạnh Mạnh Tử Hàm, chiếc áo sơ mi màu xanh đậm trên người đó là chiếc áo cô mua cho anh ấy hôm trước, lúc đó trông rất đẹp, sau khi mặc vào thì hiện hết mọi thứ khí chất của người trưởng thành, lúc này Mạnh Tử Hàm đang nắm lấy cánh tay của anh.

Trong cảnh này, cho dù là anh ấy diễn, Khương Tuyết Nhu cũng cảm thấy rất mỉa mai.

“Anh cũng nghĩ tôi cần xin lỗi cô ấy sao?” Cô biết mình không nên hỏi, nhưng cô vẫn hỏi.

Hoắc Anh Tuấn trầm mặc nhìn cô, đáy mắt không đáy, thật lâu cũng không lên tiếng.

“Anh nói gì đi.” Mạnh Tử Hàm lắc lắc cánh tay, “Hoắc Anh Tuấn, đừng quên hiện tại anh đang theo đuổi tôi, anh chưa thể buông tha vợ cũ của anh đúng không?”

“Em nghĩ nhiều quá.” Hoắc Anh Tuấn nhẹ giọng nói.

“Vậy thì anh kêu cô ấy xin lỗi tôi, sao cô ấy lại nói tôi là vớ va vớ vẩn, chẳng phải cô ấy ghen tị việc anh ở bên tôi.” Mạnh Tử Hàm hừ lạnh một tiếng, “Nếu anh không kêu cô ấy xin lỗi tôi, có nghĩa về cơ bản anh  không thể buông cô ấy đi. ”

Trong mắt Khương Tuyết Nhu lóe lên tia chán ghét, “Được rồi, đừng ép buộc anh ấy, tôi xin lỗi cô, thực xin lỗi. Tôi không nên nói cô là đồ vớ va vớ vẩn.”

Cô ấy quay đầu và rời đi sau khi nói.

Mạnh Tử Hàm bức xúc đến mức giậm chân nói: “Cô đứng lại đó cho tôi, một lần nữa xin lỗi tôi.”

Khương Tuyết Nhu mặc kệ không quan tâm đến thái độ cô ấy, không hề nhìn cô ấy một cái, Mạnh Tử Hàm tức giận vô cùng, “Hoắc Anh Tuấn, sao anh không nói lời nào, cô ấy hay là tôi quan trọng.”

Hoắc Anh Tuấn nhướng mày lãnh đạm, “em muốn tôi nói gì, em đột nhiên yêu cầu tài xế lái xe vượt lên, cố ý tạt nước vào người khác. Chẳng phải em muốn khoe khoang trước mặt cô ấy, rồi để chồng làm nhục vợ cũ ? Xin lỗi, nếu em muốn diễn người đàn ông phụ bạc thì tôi không thể làm chuyện như vậy được. ”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK