Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1880

Sau vụ tai nạn cô cũng hiểu rằng, Hoắc Anh Tuấn đối với cô là ỷ lại chứ không phải tình yêu.

Khi Khương Tuyết Nhu chạy bộ trở về thì tình cờ nhìn thấy Hoắc Anh Tuấn ngồi trên chiếc xe màu đen liền rời đi.

Cô ngây người ra, thật lâu sau mới hồi phục.

Gửi con đi nhà trẻ xong, cô lái xe đến bệnh viện quân y.

Sau khi đỗ xe, cô bước vào liền nhìn thấy Thương Dục Thiên vạm vỡ đang ở trong khu vườn riêng, ông quay lưng về phía cô, một chiếc lá vàng khô héo rơi xuống trên vai, để cho bóng dáng to lớn hiếm thấy này có chút ảm đạm.

“Chú Thương….” Khương Tuyết Nhu thì thào nói.

Thương Dục Thiên đột nhiên tỉnh táo lại, “Cô tại sao lại ở chỗ này?”

“Tôi gọi điện cho trợ lý của chú, anh ấy kêu tôi vào.” Khương Tuyết Nhu chú ý dưới mắt ông đỏ ngầu, một đêm không ngủ, “Chú không ngủ?”

Thương Dục Thiên hờ hững vuốt lông mày, “Tối hôm qua xử lý chút chuyện quá muộn. . . .””

“Chú lo lắng cho Thương Mỗ sao?” Khương Tuyết Nhu ngắt lời ông một đôi mắt sắc bén lại sáng tỏ.

“Tôi đã nói qua anh ta là con trai tôi, còn không bảo vệ được chính mình, tuỳ tiện bị người khác bắt là đáng đời. Thương gia không cho phép kẻ yếu tồn tại.” Giọng nói uy nghiêm của Thương Dục Thiên lãnh đạm và vô cảm.

Khương Tuyết Nhu nghĩ đến khuôn mặt xinh đẹp trẻ trung của Thương Mỗ lòng mình đau nhói, cô thật sự không thể tưởng tượng được gặp lại Thương Mổ sẽ như thế nào, “Chú Thương, những lời này chính là chú nói với tư cách là chủ nhân của Thương Gia, là cha của Thương Mỗ bình thường chú hẳn là một người cha rất nghiêm khắc, nhưng tôi tin rằng chú là người yêu thương con mình hơn ai hết, thật ra những việc chú làm trong buổi gặp mặt hôm qua rất oai phong và hả giận, nhưng tôi lo lắng rằng Lương Duy Phong sẽ đem khó xử cùng thù hận đều phát tiết trên người Thương Mỗ… ”

“Điều duy nhất chúng ta có thể làm là cứu cậu ấy ra và còn sống.”

Thương Dục Thiên ngắt lời cô, nhìn lại ánh mắt của cô, “Tôi, Thương Dục Thiên, từ nhỏ bị ép buộc tranh chấp gia tộc, tôi chưa bao giờ chịu tổn thất lớn như vậy, thậm chí vợ của tôi bị người mưu hại tôi phải tự tay nhốt vào bên trong, con trai thì mất tích. Cô biết điều đó có ý nghĩa gì không nếu tôi thỏa hiệp và lùi bước.”

“Có nghĩa là Thương Gia hùng mạnh thực sự bị một người nhỏ bé họ Lương ở Nguyệt Hàn khống chế, sẽ trở thành trò cười cho toàn thế giới. Danh tiếng Thương Gia của chúng tôi sẽ giảm mạnh, thế lực khó khăn lắm mới nắm trong tay sẽ cho rằng tôi đã già. Bắt đầu ngo ngoe muốn động, và sau đó sẽ có một trận chiến đẫm máu trên Vịnh Niah. Trước đây, nó là một nơi người giẫm lên người để tồn tại.”

Khương Tuyết Nhu sửng sốt, cô thật sự không ngờ rằng liên lụy lại lớn như vậy.

“Cô không ngờ, Lương Duy Phong cũng không ngờ tới, cho nên anh ta liền dùng Thương Mỗ uy hiếp tôi, tưởng rằng có thể khống chế tôi, tôi không thể rút lui. Tôi nhiều nhất cho anh ta cơ hội sống sót một lần .”

Thương Dục Thiên giễu cợt, “Hơn nữa, nếu cô cho rằng tôi không liên quan đến Hoắc thị, anh ta liền thả Thương Mỗ, cô đã sai rồi, anh ta cũng sẽ sợ tôi trả thù. Anh ta sẽ một mực dùng Thương Mỗ tiếp tục uy hiếp tôi, Ít nhất phải qua năm sáu năm sau, khi đó anh ta tay trái ôm Hoắc Thị, tay phải ôm Kim Duệ, chớ nói tới Nguyệt Hàn mà phóng tầm mắt toàn cầu, là nhân vật quyền thế trong thiên hạ, sau này anh ta sẽ hỗ trợ Mạnh Quốc Xuyên tranh cử tổng thống tiếp theo diệt trừ Tống gia, đến lúc đó anh ta trả Thương Mỗ cho tôi cũng được, không cho cũng được, dù sao tôi cũng không có khả năng bắt hắn.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK