Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 514

Nhạc Hạ Thu nằm chặt ly rượu: “Nhưng mà các người có nghĩ tới hay không, tôi một cô gái trẻ đẹp, bị trói bắt đi sẽ phát sinh chuyện gì chứ?”

Ba người chấn động một cái.

Hoắc Anh Tuấn tay bưng ly rượu hung hăng run một cai, anh ngẩng đầu, khiếp sợ nhìn chằm chằm Nhạc Hạ Thu.

“Quá trình tôi không muốn nói thêm, quá thống khổ.” Nhạc Hạ Thu kéo môi lại uống một hớp rượu: “Bị người khác hành hạ một lần lại một lần, không biết qua bao lâu, thật vất vả tìm cơ hội trốn thoát, nhưng phát hiện… Tôi đã thành một người chết, visa bị gạch bỏ, cũng không thể trở lại, tôi liên lạc với nhà họ Nhạc, nhưng mà người nhà họ Nhạc căn bản không muốn quan tâm đến tôi, nói thẳng để cho tôi chết ở bên ngoài.”

“Thật quá mức, còn là người sao. Tổng Dung Đức tức giận đứng dậy.

“Tôi không phải chưa từng nghĩ liên lạc cho Anh Tuấn, nhưng mà tôi đã là người như vậy… Căn bản không xứng với anh ấy” Nhạc Hạ Thu chớp mắt, hai hàng nước mắt lăn xuống: “Anh ấy là Cậu cả nhà quý tộc, còn tôi, chỉ có thân thể bẩn thỉu, tôi hy vọng anh ấy sau khi rời khỏi tôi, có thể tìm được một cô gái tốt hơn.” Hoắc Anh Tuấn nhằm hai mắt, trong lòng giống như bị dầu sôi nóng vậy.

Anh không có cách nào tưởng tượng, lúc ban đầu mình cho là cô ấy chết, trong tối Nhạc Hạ Thu bị hành hạ đau khổ như thế nào.

Cho dù là nửa năm trước, anh cũng sẽ không chút do dự mà cưới Nhạc Hạ Thu.

Nhưng bây giờ Khương Tuyết Nhu đã có con của anh, lòng anh cũng đã thay đổi.

“Được rồi, đừng nói nữa.” Quý Tử Uyên đưa khăn giấy cho cô.

Tổng Dung Đức lòng như đao cắt: “Hạ Thu, cô yên tâm, bất kể cô biến thành hình dáng gì, chúng tôi cũng sẽ không chê cô, cô vĩnh viễn là cô gái sạch sẻ nhất trong sáng nhất trong lòng chúng tôi.”

“Cảm ơn các người.” Nhạc Hạ Thu rưng rưng cười một tiếng: “Thật ra thì lần này tôi trở về còn có một việc”

Hoắc Anh Tuấn tâm tình phức tạp bắt tay cô.

Tống Dung Đức nói: “Hạ Thu, cô thật lợi hại, nhớ tới trước kia cô chính là vì Hoắc Anh Tuấn mới đi học tâm lý học, không nghĩ tới bây giờ cuối cùng thành công”

“Tôi cũng không nghĩ tới bệnh tình của anh ấy sẽ tái phát lần nữa. Nhạc Hạ Thu cười nói.

“Còn không phải là bởi vì…”

“Uống rượu của cậu đi.” Hoắc Anh Tuấn trực tiếp dùng rượu chặn miệng Tống Dung Đức lại. Nhạc Hạ Thu nhìn một màn này cười: “Đúng rồi, tôi muốn đi nhìn Tiêu Nhi một chút…“

“Cô đi gặp cô ta làm gì, ban đầu cô ta đối với cô như vậy?”Quý Tử Uyên cau mày.

“Đúng vậy, còn không để cho cô trở lại, cô ta còn là một con người sao.”

“Dù sao cũng là em gái cùng cha khác mẹ của tôi, hơn nữa lần này cô ấy bị giam cũng không biết là phải ở trong đó bao lâu, có thể sau này cũng không thấy được, hy vọng cô ấy có thể tự sửa đổi.” Nhạc Hạ Thu cười khổ một tiếng.

Hôm sau.

Trong đồn công an.

Nhạc Tiêu Nhi yên lặng dựa vào trong góc, trên người cô, trên mặt khắp nơi đều là tím bầm, không có một nơi nào là hoàn chỉnh.

Chung quanh một đám phạm nhân hung hãn nhìn chằm chằm cô, nếu như cô không phải có chút võ công, có lẽ đã sớm bị đánh đến chết rồi.

“Nhạc Tiêu Nhi, có người tới thăm tù.”

Ngoài cửa có người kêu.

Cô cật lực bò dậy, khoảng thời gian này không có một người có thể tới thăm cô, thậm chí bố mẹ cô cũng không có, rất rõ ràng cho thấy có người chào hỏi, lúc này, là ai có thể đi vào thăm tù.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK