Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1397

“Cậu nhớ kỹ lời tôi nói, sau này khách sáo với chị dâu cậu một chút.”

Hoắc Anh Tuấn cười cười rồi quay người đi.

Tống Dung Đức khóc không ra nước mắt, anh ta là bệnh nhân, bệnh nhân còn bị người ta cảnh cáo, thật là quá đáng.

. . .

Hoắc Anh Tuấn lái xe rất nhanh đến tập đoàn Hồng Nhân.

Nhưng Khương Tuyết Nhu vẫn chờ ở dưới lầu công ty một lát.

Lúc cô lên xe thì khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng, tâm trạng không tốt: “Hoắc Anh Tuấn, anh để em chờ năm phút đồng hồ.”

Cô cũng không phải là người không thể chờ, nhưng hôm nay là ngày đầu tiên tái hợp, Hoắc Anh Tuấn lại để cô chờ đợi, điều này làm cho cô cảm giác không được quý trọng sau khi đồng ý qua lại với anh.

“Tuyết Nhu, em đừng tức giận, là lỗi của anh.” Hoắc Anh Tuấn tranh thủ xin lỗi: “Anh vừa đến bệnh viện Quý Thị, em cũng biết con đường đó thường kẹt xe.”

“Anh đến bệnh viện làm gì?” Sắc mặt Khương Tuyết Nhu dịu đi một chút.

Hoắc Anh Tuấn không tự nhiên sờ mũi: “Anh. . . Đến nam khoa chứ sao.”

“. . .”

Khương Tuyết Nhu im lặng, ngày đầu tiên tái hợp anh đã chạy đến nam khoa, không cần nói cũng biết suy nghĩ của anh.

“Cho nên. . . Đã khỏe rồi sao?”

“Khụ, bác sĩ nói. . . Cần thêm một thời gian.” Hoắc Anh Tuấn buồn bực lo lắng nhìn cô: “Tuyết Nhu, em sẽ không để ý chứ.”

“Em không đói khát như anh đâu.” Khương Tuyết Nhu đen mặt nói.

Hoắc Anh Tuấn lúng túng nhỏ giọng nói: “Anh nghe người ta nói phụ nữ sinh con xong sẽ như sói như hổ. . . .”

“Ai nói.” Mặt Khương Tuyết Nhu đỏ tới mang tai.

“Trước kia lúc anh tham gia xã giao thì nghe một ông già nói.” Hoắc Anh Tuấn ấp úng nói.

“Anh cho rằng em giống như đàn ông các anh à, rảnh rỗi không có việc gì làm, anh rảnh rỗi thì hãy cố gắng làm việc đi.” Khương Tuyết Nhu khâm phục anh luôn rồi, cô đang buồn rầu chuyện ly hôn, anh còn có tâm trạng nghĩ tới chuyện đó.

“Được rồi, anh sai, anh còn thuận tiện đi thăm Dung Đức nữa.”

Hoắc Anh Tuấn tranh thủ nhận lỗi: “Anh cảnh cáo cậu ta rồi, nếu sau này cậu ta còn dám không khách sáo với em thì anh sẽ đánh cậu ta, sau này anh chỉ nghe lời em, không nghe theo ai cả, em là trái tim là máu thịt của anh, anh em chỉ là quần áo, có thể thay đổi bất cứ lúc nào.”

Khương Tuyết Nhu trừng mắt nhìn anh, bỗng nhiên ra vẻ tức giận nói: “Chẳng lẽ anh vẫn chưa cắt đứt quan hệ với anh ta à?”

“. . .”

Hoắc Anh Tuấn thấy cô đột nhiên nổi giận thì lập tức hoảng sợ: “Tuyết Nhu, em đừng hiểu lầm, rất lâu rồi anh chưa từng gặp Dung Đức, bây giờ bọn anh không quen biết.”

Khương Tuyết Nhu quan sát anh một lúc thì không nhịn được nói: “Ồ, nếu trước kia em nói xấu Tống Dung Đức và Quý Tử Uyên thì anh sẽ trở mặt với em.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK