Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1860

Khương Tuyết Nhu thấy sắc mặt Mạnh Nguy càng ngày càng xấu, cười nói: “Sao vậy, nói ông hai câu liền bày sắc mặt cho tôi nhìn, ông phải nhớ kỹ, ông là làm công.”

“Cô nói làm công là như thế nào, cũng không phải cô nói đổi liền có thể đổi.” Ngoài cửa đột nhiên truyền đến thanh âm nổi giận đùng đùng của Khương Thái Vũ.

Khương Tuyết Nhu vừa quay đầu lại, nhìn thấy Khương Thái Vũ ngồi trên xe lăn, Lương Duy Phong đẩy ông ta vào.

“Khương tiên sinh, anh đã đến .”

Mạnh Nguy nhẹ nhõm một hơi lập tức chào hỏi, “Nếu như ông không tới nữa, chắc là Khương tiểu thư đuổi tôi ra khỏi đây ”

“Cô ta có tư cách gì mà đuổi ông đi.” Khương Thái Vũ hừ lạnh.

“Ba, con sao không đủ tư cách, con là con gái của cha, con thấy cha đưa con rể đến đây, tức là có lòng nhận con.” Khương Tuyết Nhu cười đắc ý.

Khương Thái Vũ sắc mặt lạnh lùng, nhưng là trong lòng lại có chút tự đắc.

Từ khi bị vào tù, Khương Tuyết Nhu càng ngày càng leo cao, ông vẫn luôn nhìn sắc mặt của cô, thậm chí, ông còn tưởng rằng cả đời này chỉ có thể cẩn thận từng li từng tý ngước nhìn sắc mặt của cô, nhưng không ngờ ông trời đối xử với ông ta rất tốt.

Trong một sự thay đổi đột ngột, ông trở thành người thừa kế cổ phần của tập đoàn Hoắc Thị.

Thật sự là nằm mơ cũng không nghĩ tới ngày này.

Tuy rằng Khương Kiều Nhân là con gái ruột của ông ta, nhưng hiện tại ông ta cũng không cảm thấy thương tâm cho lắm.

Bây giờ Khương Tuyết Nhu đang muốn lấy lòng ông, rốt cuộc không phải là muốn thu lợi từ ông sao.

Đáng tiếc ông ta một đồng cũng không cho cô.

“Tôi nhận con rể này, nhưng là không nhận cô, con gái vô ơn, cút đi.” Khương Thái Vũ không khách khí hạ nhục cô.

Lương Duy Phong mỉm cười, “Tuyết Nhu, cha rất không hài lòng với việc hôn nhân lận đận của chúng ta. Nếu cô bằng lòng quay lại với tôi, có lẽ cha cũng sẽ tha thứ cho cô.”

“Anh thật xấu xa, cô ấy sẽ không quay về đâu.” Hoắc Anh Tuấn một mực im lặng lúc này mới sải bước đến chỗ Khương Tuyết Nhu.

Đây là lần thứ hai anh nhìn thấy Lương Duy Phong, nhưng bản năng giác quan của anh khiến anh vô cùng chán ghét.

Lương Duy Phong hờ hững liếc nhìn Hoắc Anh Tuấn, lúc này Hoắc Anh Tuấn đứng trước mặt anh ta ăn mặc chỉnh tề, cao quý, nho nhã, nhất là sau khi đeo kính, hắn càng giống một nam tử quý tộc lạnh lùng.

Đây là một lợi thế mà anh ta không bao giờ có được.

Khuôn mặt tuấn tú của anh hơi cứng lại, châm chọc nói: “Hoắc Thiếu, anh cũng tới họp, nhưng tôi rất tò mò, anh có hiểu cuộc họp của chúng tôi không.”

“Tôi không điếc.” Hoắc Anh Tuấn hừ lạnh, “Nhưng tôi cũng tò mò, anh có cổ phần, hay là giám đốc của Hoắc Thị, nếu anh không có, anh lấy tư cách gì mà bước vào đây.

Khương Tuyết Nhu nhướng mày, lúc trước ai dám nói người đàn ông này ngốc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK