Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1827

Khương Thái Vũ bị mắng mặt đỏ bừng, tuy rằng Khương Tuyết Nhu đã nói hết lời, ông ấy cũng cảm thấy xấu hổ nhưng mà … chuyện đã đến nước này ông ấy không quay đầu lại được nữa.

“Đủ rồi, đừng nói nhảm, cái gì mà con gái ruột cũng không dám nhận, cô là con gái của tôi. Về phần giết mẹ, cô nói sai rồi, cô không thấy cảnh sát thả chúng tôi ra sao?”

Khương Tuyết Nhu thất vọng nhìn ông ấy, “Lúc trước, khi vào tù rồi tôi còn tưởng rằng ông sẽ hối hận, nhưng không ngờ ….”

“Những gì chúng tôi đang nói là sự thật.” Lạc Tâm Du kích động ngắt lời cô và bắt đầu khóc, “Cô không có lương tâm, chúng tôi là cha mẹ ruột của cô, cô vẫn không nhận. Hay là cô thấy Khương Tụng và Diệp Kế Sơ giàu có như vậy nên cô mới làm thế. Cô cũng không thể từ chối cha mẹ ruột của mình vì sự giàu có, cô thậm chí giết chết em họ của chính mình, cô là người có tâm địa quá độc ác ”

“Có đứng như vậy không, tôi thậm chí còn không biết rằng hai người hóa ra lại là cha mẹ ruột của tôi.”

Khương Tuyết Nhu giễu cợt nói: “Ba năm trước khi ở Thanh Đồng, hai người nói Khương Kiều Nhân là con gái ruột của bà, còn yêu cầu tôi nhường bạn trai cho cô ta. Bà nhốt tôi trong phòng tối, cho tôi ăn cơm thiu, để tôi chết cóng, nhiều năm trôi qua. Đối xử với con gái ruột như vậy bà đúng là người mẹ tốt. ”.

Lạc Tâm Du nghẹn ngào, Khương Thái Vũ mạnh miệng nói: “Tôi làm như vậy là muốn dạy dỗ cô, muốn tốt cho cô, ai bảo cô không nghe lời chúng tôi.”

Đừng nói đến Khương Tuyết Nhu, ngay cả Ngôn Minh Hạo ở bên cạnh cũng không nói nên lời.

Cặp đôi này thật không hổ là cha mẹ của Khương Kiều Nhân.

“Hừ, sao không đi kiểm tra quan hệ cha con.” Khương Tuyết Nhu nhướng mày, “Nếu là cha mẹ ruột của tôi, thì sau này tôi nhất định sẽ hiếu thảo và cung kính hai người.”

“Quái, ai mà không biết cô ở Kinh Đô vốn có rất nhiều mối quan hệ, cô can thiệp vào chuyện giám định quan hệ cha con là chuyện bình thường.” Lạc Tâm Du mắng.

“vì thế… .”

Khương Tuyết Nhu nghiêm túc gật đầu, “Vậy thì tôi là con của hai người. Cha mẹ đừng khinh thường tôi nữa, cứ cho tôi vào sổ hộ khẩu của hai người. Khương Kiều Nhân đã chết cô ta còn chưa kết hôn và không có con. Cổ phần của Hoắc Thị sẽ rơi vào tay hai người. Tôi thấy hai người già rồi không quản lý được. Tôi lại là con gái duy nhất của ông bà nên hãy để tôi tiếp quản Hoắc Thị.

Khương Thái Vũ đứng lại, dù sao ông ấy cũng đã năm mươi tuổi và ở trong ngục lâu như vậy, biết mình không phải đối thủ của Ngôn Minh Hạo trẻ tuổi cao lớn.

Nhưng Lạc Tâm Du thì khác, bà ấy hoàn toàn phát điên, bất kể có phải là đối thủ của Ngôn Minh Hạo hay không, bà ấy lao lên xông vào đánh cô ấy như một người  mất trí.

“Khương Tuyết Nhu, cô đáng chết, tôi hận cô. Điều cuối cùng mà tôi hối hận trong đời là lúc cô còn nhỏ tôi đã không nhấn chìm cô, đồ cầm thú.”

“Bà buông cô ấy ra.” Ngôn Minh Hạo bị bà ấy xô đẩy mấy lần, anh không kiên nhẫn đẩy Lạc Tâm Du ngã xuống đất.

Lạc Tâm Du đứng dậy muốn tiếp tục đánh lại, Khương Tuyết Nhu đẩy Ngôn Minh Hạo ra, cô ấy bước tới trực tiếp tát hai cái tát lên mặt  bên trái phải  bà ấy.

Hai bên mặt Lạc Tâm Du lập tức sưng lên, không chỉ có như vậy đầu óc bà còn choáng váng..

Bà ấy muốn giết Khương Tuyết Nhu, nhưng bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của cô, trong lòng chợt có chút kinh hãi.

Bà ấy còn sợ Khương Tuyết Nhu lại đánh mình, không dám bước tới mà tiếp tục chửi bới, “Tôi vất vả lắm mới nuôi nấng cô khôn lớn, nếu cô dám đánh tôi, cô sẽ bị sét đánh chết. ”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK