Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1772

“Quên đi, người không có mấy người thân nhất.” Khương Tuyết Nhu thở dài.

“Khương tiểu thư, đừng lo lắng, Hoắc Thiếu sẽ không sao.” Kiều Nhất an ủi.

“Hy vọng là như vậy,” Khương Tuyết Nhu bên ngoài thì nói vậy nhưng thật ra trong lòng đang rất bất an.

Lương Duy Phong tốn bao nhiêu tâm sức để lừa Hoắc Anh Tuấn đến đó, chỉ để anh ấy lăn xuống cầu thang?

“Kiều Nhất, tới hiện trường xem xét, hy vọng có thể tìm ra chút chứng cứ phạm tội của Lương Duy Phong.” Khương Tuyết Nhu nói.

“Được.”

Ngay sau khi Kiều Nhất rời đi, Hoắc Văn và Lục Minh Anh cũng vội vàng chạy tới.

Sau khi nghe rõ tường tận của sự việc, Lục Minh Anh không nhịn được mà chỉ trích lên người Hoắc Nhã Lam và nói: “Người của Hoắc gia cô đều ích kỷ như vậy, anh ta còn không biết xấu hổ, có đúng là cậu của Hoắc Anh Tuấn không. Con của anh ta là mệnh vậy con tôi không phải là mệnh sao?”

Hoắc Nhã Lam xấu hổ trước lời chỉ trích nhưng bà không thể phản bác lại.

Khương Tuyết Nhu nói: “Chú, Cô đừng làm ồn nữa, chúng ta vẫn là chờ bác sĩ cấp cứu Hoắc Anh Tuấn ra rồi nói sau.”

May mắn thay, không lâu sau, cửa phòng cấp cứu mở ra.

Quý Tử Uyên từ bên trong bước ra, đích thân anh cấp cứu. “Đừng lo, tôi đã khám tổng quát và cho chụp CT đầu Hoắc Anh Tuấn, chỉ là chấn động nhẹ, không có gì nghiêm trọng.”

Nghe xong mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, Khương Tuyết Nhu hỏi: “Vậy thì khi nào anh ấy tỉnh lại?”

“Anh ấy sẽ tỉnh lại trong vài giờ nữa.”

Sau đó, Hoắc Anh Tuấn được xếp vào phòng VIP.

Khương Tuyết Nhu thuyết phục Lục Minh Anh và Hoắc Nhã Lam trở về nghỉ ngơi, nhưng cả hai đều không rời đi, nhất định phải đợi Hoắc Anh Tuấn tỉnh lại.

Ở bệnh viện chờ hơn một giờ, điện thoại của Khương Tuyết Nhu vang lên, là Lương Duy Phong.

Cô vô cùng hận người này, nhưng vì Hoắc Anh Tuấn cô chấp nhận nghe điện thoại.

“Lương Duy Phong, chuyện đêm nay tôi sẽ không để anh yên đâu.” Khuôn mặt Khương Tuyết Nhu tràn đầy lạnh lẽo.

“Tuyết Nhu, em không thể đổ oan cho tôi, tối nay tôi còn không có chạm mặt Hoắc Anh Tuấn. Lúc anh ấy bước vào, tôi đã ở trên sân thượng gọi điện với Mạnh nghị viện, làm sao tôi có thể đối phó với Hoắc Anh Tuấn khi đang tán gẫu. Cho dù em báo cảnh sát, trong điện thoại của tôi vẫn có nhật ký cuộc gọi.” Lương Duy Phong cười tủm tỉm.

“Anh không tự mình làm, cũng không có nghĩa là người khác không làm, không phải hai người đi vào đó sao, còn có một nữ thư ký, vì sao đèn trong nhà Hoắc Chân lại tắt, chính anh chắc hẳn là người biết rõ.”

“Nữ thư ký của tôi chủ yếu là giúp tôi sắp xếp hồ sơ, em muốn nói cô ấy đối phó với Hoắc Anh Tuấn, đó không phải là châu chấu đá voi. Kỹ năng của Hoắc Anh Tuấn, kể cả trong bóng tối cũng không ai có thể tiếp cận anh ấy, còn đèn nhà Hoắc Chân tắt thì em phải đi tìm Hoắc Chân, cái mạch điện này không hoạt động.”

Giọng điệu của Lương Duy Phong đầy vẻ tự đắc, “Tôi ở đây, chỉ là muốn nói với em một tiếng, em không cần tốn thời gian với Hoắc Anh Tuấn, tôi ở đây chờ em trở về bất cứ lúc nào, cục cưng.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK