Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1728

Khương Tuyết Nhu đứng ở giữa phòng khách, lưng thẳng run nhẹ.

Hoắc Anh Tuấn nhìn một hồi không đành lòng, “Đủ rồi, chuyện này không phải cô ấy đứng ra là có thể giải quyết. Người mà Khương Kiều Nhân muốn đối phó chính là tôi, tôi đã từng ném cô ta vào trong núi, muốn dạy cho cô ta bài học nhưng không ngờ cô ta trốn thoát, những năm này không biết cô ta ở nước ngoài, nay mới gặp lại.”

“Tóm lại, nếu không phải cháu quen biết với cô ta, chúng ta cũng đã không vướng vào Khương Kiều Nhân đó, em trai, em có nghĩ như vậy không.” Hoắc Văn nhìn Hoắc Chân.

Hoắc Chân vẻ mặt cáu kỉnh, chồng bà là Cố Yến Quỳnh đứng lên đầu tiên, hai mắt đỏ bừng,

“Lần này tôi đứng về phía Hoắc Văn, tôi thật sự chịu đủ rồi. Xem ra từ khi cô xuất hiện, Hoắc gia chúng tôi chưa bao giờ yên ổn. Bệnh tình của Vân Dương vẫn chưa được cải thiện, tôi thật sự không biết phải làm như thế nào. Liệu một ngày nào đó Hoắc gia của chúng ta bị đánh bại thê thảm đến mức cả tiền thuốc men của Vân Dương cũng không thể trang trải được.”

Cô nói xong, quay người lại, đau lòng nhìn Khương Tuyết Nhu, “Cầu xin cô hãy đi tìm Khương Kiều Nhân, để giải quyết chuyện riêng của hai người, đừng lôi chúng tôi xuống nước, con của tôi đõ biến thành kẻ ngốc rồi, nếu chúng tôi là cha mẹ mà gặp khó khăn, đời này ai sẽ chăm sóc cho nó.”

Khương Tuyết Nhu cổ họng bị nghẹn.

Lời nói của Cố Yến Quỳnh như kiểng sắt buộc vào người cô.

Đó là lỗi của cô ấy sao?

Có lẽ cô không nên tái hợp với Hoắc Anh Tuấn. “Chú à, đủ rồi. Tôi đã nói rồi, cho dù tôi và cô ấy không quay lại với nhau, Khương Kiều nhân cũng sẽ tìm đến tôi.”

Thân thể thon dài của Hoắc Anh Tuấn đứng trước mặt Khương Tuyết Nhu, tức giận nói. “Nếu mọi người không chịu được thì hãy đi đi, mình tôi gánh vác hết mọi thứ”

“Anh gánh chịu cái gì, chúng ta rời khỏi đây, ngoại trừ số tiền ít ỏi còn lại trong tay, tài sản quý giá nhất chính là cổ phần của Hoắc Thị.” Cố Yến Quỳnh tức giận nói, “trừ khi chúng ta có thể giống như các cổ đông đem bán cổ phần cho Khương Kiều Nhân.”

“Em dâu nói đúng.” Hoắc Văn cũng đứng lên, “Tôi nắm trong tay 8% cổ phần, Khương Kiều Nhân đưa ra 400 tỷ, quả là một cái giá trên trời.”

Cố Yến Quỳnh thấy anh lên tiếng, ngẩng đầu lên, “Đúng vậy, số tiền này đủ để chúng ta rời khỏi Nguyệt Hàn, không phải lo chuyện cơm áo gạo tiền, bệnh của Vân Dương cũng có thể chữa trị bởi các bác sĩ hàng đầu nước ngoài.”

Hoắc Anh Tuấn hừ lạnh nhìn đám người này, “Thì ra là Khương Kiều Nhân cũng yêu cầu các người bán cổ phần.”

“Hôm nay cô ấy mới tìm chúng tôi.” Hoắc Văn nhắm mắt nói, “Còn những cổ đôngkhác cũng gọi điện cho tôi, chúng ta không là đối thủ của cô ấy nếu để lại cổ phần, có thể tháng sau cổ phiếu Hoắc Thị mất giá, cổ phần trong tay chúng tôi sẽ mất giá trị, bây giờ bán cổ phần là tốt nhất.”

“Mày câm miệng cho tao.” Hoắc Lão gia tử, không thể nhịn được nữa, cầm cái chén hướng nàng hung hăng đập tới, “Tao đem cổ phần cho mày, là để mày làm cho Hoắc thịphá sản sao, mày có biết hay không nếu mày đem cổ phần bán, Hoắc Anh Tuấn ở công ty gặp phải tình cảnh gì không.”

Hoắc Văn vội vàng tránh ra, khóc lóc: ” Cha, cha nên thực tế một chút, con còn trẻ, con còn phải nuôi Thiến Thiến, cho dù không bán cổ phần, Hoắc Anh Tuấn cũng không trụ nổi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK