Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1690

Bác sĩ trực ban xấu hổ, bất đắc dĩ nhếch khóe miệng rồi lập tức đi ra ngoài.

Sau khi Quý Tử Uyên khâu vết thương cho Nguyễn Nhan, Nguyễn Nhan không hề tỉnh lại, nhưng cảm thấy cô ấy rất khó chịu, lông mày nhíu chặt lại.

Nét mặt của cô thật ra rất xinh đẹp, sạch sẽ, nhưng hết lần này đến lần khác vẻ mặt hận thù này khiến cho Quý Tử Uyên trở tay không kịp.

Sau khi yêu cầu y tá đưa Nguyễn Nhan về phòng bệnh, anh quay trở lại văn phòng.

Anh ngồi trên ghế châm điếu thuốc, điếu thuốc trên môi dính máu, có thể là máu của anh, cũng có thể là của Nguyễn Nhan.

Không biết anh đã ngồi ở đó bao lâu, Khổng bác sĩ, thường ngày có mối quan hệ tốt với anh, bước vào với lọ thuốc và nói: “Tôi thực sự phục anh, đang bị thương mà vẫn hút thuốc.”

Quý Tử Uyên sắc mặt lạnh lùng, không nói gì.

Khổng bác sĩ không có cách nào khác, đành phải thuyết phục: “Tôi nghe bác sĩ trực ban nói miệng anh đau, không dùng thuốc sẽ loét ra.”

Sau khi Quý Tử Uyên đưa tay sờ lên miệng, hừ lạnh một tiếng, cắn thật sâu.

“Thoa thuốc đi.” Anh dựa vào ghế da.

Khổng bác sĩ mất năm sáu phút đồng hồ giúp anh thoa thuốc nói: “Lần này không phải tìm phụ nữ, mà là chó sói. Tôi khuyên anh nên tránh ra, đừng quan tâm đến người đó nữa.”

“Tôi giống như người dễ bị phụ nữ mưu kế dụ dỗ sao?” Quý Tử Uyên chế nhạo.

“Vết thương của anh lần này thật sự không đơn thuần là vết cắn của cảm xúc tình yêu nam nữ, anh tạm thời có thể có được cô ấy, nhưng anh có yên tâm để một người như vậy ở bên cạnh không? Ai biết được một ngày nào đó cô ấy có hạ độc anh hay không, đừng vì chút cảm tính mà đánh đổi mạng sống của mình.” Khổng bác sĩ ân cần nhắc nhở.( là anh Uyên nợ người ta mà)

Quý Tử Uyên đột nhiên im lặng.

“Tôi đi đây, nói cho tôi biết khi cô ấy tỉnh lại.” Quý Tử Uyên đứng dậy, cầm cái áo khoác trắng rời đi.

Khi ra khỏi bệnh viện, cả người có chút nhụt chí, phải thừa nhận lời Khổng bác sĩ nói rất đúng.

Anh chỉ là không hiểu, anh và Nguyễn Nhan làm sao lại trở nên như thế này, như là kẻ thù.

Suy cho cùng, ngay từ đầu người gây ra chuyện vẫn là Thang Nhược Lan.

Thang Nhược Lan….

Quý Tử Uyên cười lạnh, khởi động xe đến biệt thự nơi Thang Nhược Lan ở.

Biệt thự này là anh tặng cô ta, nhưng là lần đầu tiên anh đến đây.

Khi đến cửa biệt thự, bảo vệ nhìn thấy, lập tức mở cổng điện.

Quý Tử Uyên xuống xe, trực tiếp đi vào.

Thang Nhược Lan còn chưa ngủ, nghe thấy anh tới, lập tức mặc một bộ đồ ngủ gợi cảm đi xuống lầu, “Tử Uyên, sao anh lại đến đây … Ôi, cái miệng anh bị sao vậy.”

Khi Thanh Nhược Lan nhìn thấy đôi môi mỏng của anh, cô ấy nghĩ ngay đến việc bị cắn.

Chỉ là ai đã dám cắn anh ấy

Không phải là…

Trong lòng cô xuất hiện một người, nhưng cô không dám nói ra, chỉ có thể hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK