Mục lục
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 101: Chắc là có thể chấp 10 người

Ngô Hiền thản nhiên nói một câu, hướng mắt nhìn về hướng tây bắc, hơi cau mày.

Ông ta xoay người rời khỏi tây viện, đi đến tòa chính viện của nhà họ Triệu.

Gia chủ nhà họ Triệu, Triệu Tứ Hải đang ngồi trong phòng khách, vừa thấy Ngô Hiền bước vào liền hỏi:

"Ông Ngô, ông có biết Lâm Thượng Nghĩa xuất viện không?"

Sắc mặt Triệu Tứ Hải lúc này còn lộ ra ý trách cứ.

Sắc mặt của Ngô Hiền hơi thay đổi, ông ta nói: "Tôi cũng nhận thấy hôm nay có điều không ổn, vừa nãy bấm đốt ngón tay thì thấy quả thực đã có người can thiệp giúp Lâm Thượng Nghĩa tiếp tục sống. Nhưng gia chủ Triệu yên tâm, ông ta chỉ có thể tiếp tục sống được một thời gian ngắn chứ chưa thể phá pháp. Lâm Thượng Nghĩa có xuất viện hay không thì sau ba ngày nữa nhất định cũng sẽ phải chết!”

“Ông có thể đảm bảo không?”, sắc mặt Triệu Tứ Hải dịu xuống.

Ngô Hiền hừ lạnh một tiếng nói: "Nếu như gia chủ Triệu không tin thì bây giờ tôi liền rời đi, ân oán giữa hai nhà các người không liên quan gì đến tôi nữa".

Triệu Tứ Hải cười: "Ông Ngô, đừng tức giận, tôi chỉ hỏi một chút mà thôi".

Lúc này, Triệu Thần Dương, con trai của Triệu Tứ Hải đã vội vã bước vào.

"Bố, ông Ngô, con vừa mới biết được ông cụ Lâm quả thực đã xuất viện, người chữa trị cho ông ta chính là đạo trưởng họ Lý mà mấy ngày trước bọn họ mới tìm được".

"Thật sự có người này sao?"

"Đúng vậy, con còn nghe nói nhà họ Lâm đã định nhận người này làm con rể".

"Tin tức có đáng tin cậy không?"

“Tuyệt đối đáng tin cậy”, Triệu Thần Dương nói: “Tin này do viện trưởng Diêu đích thân nói ra”.

"Ông Ngô", Triệu Tứ Hải lo lắng hỏi: "Ông thấy thế nào?"

Ngô Hiền cầm tách trà trên bàn lên, nhấp một ngụm rồi bình tĩnh nói: "Sợ cái gì? Cho dù là Lý đạo trưởng hay Trương đạo trưởng thì ngay cả chút mây đen tôi bày trí mà hắn ta cũng không phá được, người như vậy đáng để sợ sao? Nhà họ Lâm sa sút đã là kết cục định sẵn rồi”.

Triệu Tứ Hải nói: "Cẩn thận vẫn hơn".

Ngô Hiền nói: "Để đề phòng, vừa nãy tôi đã cường hóa phù chú, chỉ cần tế đàn của tôi không bị người khác phá hủy thì ba ngày nữa Lâm Thượng Nghĩa chắc chắn sẽ chết, các người cứ chờ ăn đám ma đi".

Triệu Tứ Hải và Triệu Thần Dương đều bật cười, nói: "Ông Ngô đúng là thần tiên sống!"

Ngô Hiền tự hào nói: "Tôi không phải thần tiên, sư phụ của tôi mới thật sự là thần tiên. Nói tóm lại, chỉ cần các người đừng để người nhà họ Lâm tới đây phá hủy tế đàn là được".

Triệu Tứ Hải cười lạnh nói: "Muốn tới đây? Đừng nói là nhà họ Lâm không biết thần thuật của ông, cho dù bọn chúng có biết thì chỉ cần dám bước tới cửa tôi liền đảm bảo bọn chúng có đến mà không có về!"

Ông ta vừa dứt lời thì đã có thủ hạ đến báo:

"Có người của nhà họ Lâm tới, nói rằng muốn gặp gia chủ".

"Người nhà họ Lâm?"

Triệu Tứ Hải sửng sốt, vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đã tới.

"Ai? Dẫn theo bao nhiêu người tới?"

Thủ hạ trả lời: "Chỉ có cậu chủ của nhà họ Lâm tên là Lâm Vân đi cùng với một người khác thôi”.

“Lâm Vân?”, Triệu Tứ Hải nhất thời nhớ không ra cái tên này.

Triệu Thần Dương nói: "Lâm Vân là con trai của Lâm Thu Thanh, vẫn còn đang học cấp 3".

"Ồ!", Triệu Tứ Hải không nhịn được mà bật cười thành tiếng: "Nhà họ Lâm hết người rồi sao mà lại phải một tên nhóc hỉ mũi chưa sạch đến?"

Triệu Thần Dương cũng cười nói: "Con đã nói từ lâu rồi, nhà họ Lâm chẳng qua chỉ là hổ giấy mà thôi".

Triệu Tứ Hải nói: "Nếu đã là con trai của Lâm Thu Thanh thì cũng xem như là người thừa kế của nhà họ Lâm, cho nên Thần Dương, con đi tiếp đón người ta đi".

“Đã rõ”, Triệu Thần Dương nhếch mép cười: “Con sẽ tiếp đãi cậu chủ Lâm thật tốt”.

...

Lý Dục Thần và Lâm Vân đang đứng ngoài cổng nhà họ Triệu.

Lâm Vân đã không còn khí thế hào hùng như khi mới ra ngoài nữa, làn gió mát của đêm hè thổi qua dường như đã khiến cho cậu tỉnh táo lại.

"Anh rể, một lát nữa sẽ phải đánh nhau sao?"

“Sao vậy, cậu sợ sao?”, Lý Dục Thần cười hỏi.

“Không sợ”, Lâm Vân hít sâu một hơi: “Nhưng em cảm thấy chỉ có hai người chúng ta mà muốn đột nhập vào nhà họ Triệu thì hình như có chút…”

"Vậy tại sao lúc nãy cậu lại kích động muốn đi theo tôi?"

"Lúc nãy...", Lâm Vân bĩu môi: "Em chỉ không hiểu nổi những người ở đó, bọn họ giỏi đấu đã trong nhà thế mà bảo đấu đá với người ngoài thì lại rụt cổ lại. Ngay cả chị của em cũng dám đứng lên, còn đàn ông trong nhà thì thở cũng không dám thở mạnh, hèn hết chỗ nói!"

Lý Dục Thần không thể nhịn được cười nói: "Lời này của cậu không biết là đã đắc tội bao nhiêu người trong nhà họ Lâm rồi".

"Em chẳng quan tâm", Lâm Vân nói.

Lý Dục Thần nhẹ nhàng lắc đầu, anh rất thích sự khí khái của Lâm Vân.

Cậu ta thật sự không giống với đám cậu ấm cô chiêu bình thường, không hề ỷ thế hiếp người, bắt nạt kẻ yếu.

Ngược lại cậu ta còn có sự tự tin cao ngạo dám khinh thường kẻ mạnh, có gan chống lại cường quyền.

Tâm cao khí ngạo thật sự chính là dám đạp lên trên tất cả.

Cũng giống như bản thân Lý Dục Thần vậy.

“Anh rể, lát nữa chúng ta đi vào thì phải làm sao?”, Lâm Vân hỏi.

"Nên làm cái gì thì cứ làm cái đó", Lý Dục Thần nói: "Cậu là cậu chủ nhà họ Lâm, hôm nay cậu tới đây là để đòi lại công đạo cho ông nội, hãy nhớ kỹ hai điểm này, tôi tin cậu sẽ biết mình phải làm gì mà không cần tôi phải dạy”.

Lâm Vân gật đầu, siết chặt nắm tay.

"Anh rể, nếu thật sự có đánh nhau thì em sẽ bảo vệ anh".

"Ồ? Cậu cũng biết võ sao?", Lý Dục Thần vô cùng hứng thú hỏi.

"Em là nhà vô địch trong cuộc thi Taekwondo thanh thiếu niên thành phố Hòa, ông Hai cũng đã dạy em biết thêm khí công nữa".

"Vậy một mình cậu có thể chấp mấy người?"

Lâm Vân suy nghĩ một chút rồi nói: "Chắc là mười người".
Chương 102: Ra vẻ lão làng

Lý Dục Thần gật đầu nói: "Được, vậy tôi để cậu lo mười người".

Lúc này, quản gia của nhà Triệu từ trong đi ra nói với bọn họ: "Cậu Lâm, cậu chủ của tôi có lời mời".

Lâm Vân hơi sửng sốt, sau đó lập tức thích ứng với thân phận của mình, cậu đứng thẳng người, ngẩng cao đầu, cùng quản gia nhà họ Triệu đi vào.

Lý Dục Thần theo sát phía sau.

...

Ở bên đường cách trang viên nhà họ Triệu vài dặm đã có một hàng xe ô tô sang trọng đậu kín.

Lâm Thu Thanh ngồi ở chiếc xe chính giữa, lắng nghe báo cáo của những người xung quanh.

“Bọn họ thật sự đã đi vào sao?”, Nghiêm Tuệ Mẫn lộ ra vẻ mặt lo lắng: “Thu Thanh, ông mau nghĩ cách đi, chúng ta chỉ có một đứa con trai là Lâm Vân, lỡ như có chuyện không hay…”

Lâm Thu Thanh âm trầm nói: "Đây đều là do nó tự chuốc lấy".

Nghiêm Tuệ Mẫn tức giận nói: "Lý Dục Thần thật quá đáng!"

"Mẹ, mẹ không thể hoàn toàn đổ lỗi cho Dục Thần", Lâm Mộng Đình nói.

“Con thật là, nó là em trai của con đó, sao con lại bênh người ngoài?”, Nghiêm Tuệ Mẫn chỉ trích: “Nếu như hôm nay Lâm Vân không xảy ra chuyện gì thì tốt, nhưng nếu xảy ra chuyện gì thì con cũng đừng hòng được kết hôn với Lý Dục Thần. Ba tháng, để mẹ xem trong ba tháng cậu ta còn có thể nghĩ ra chiêu trò gì!"

Lâm Mộng Đình cắn môi, nhỏ giọng nói: "Con tin anh ấy".

Trong một chiếc xe khác phía sau họ, Lâm Lai Nghi và Viên Quốc Thành đang ngồi ở ghế sau.

“Thật sự đi vào rồi sao?”, Lâm Lai Nghi hả hê nói: “Bọn chúng chết chắc rồi”.

Viên Quốc Thành nói: "Không dễ chết như vậy đâu, cậu chủ nhà họ Lâm chết ở nhà họ Triệu thì không có cách nào cứu vãn được, cùng lắm chỉ bị dạy dỗ chút thôi".

Lâm Lai Nghi không hài lòng, trợn mắt nói: "Quốc Thành, không phải anh quen biết người của nhà họ Triệu sao?"

Viên Quốc Thành cả kinh hỏi: "Em muốn làm gì?"

Lâm Lai Nghi liếc nhìn ra ngoài cửa sổ nói: "Nếu Lâm Vân chết thì người thừa kế đời thứ ba của nhà họ Lâm cũng chỉ còn lại đứa cháu Thiếu Bình đang ở Đông Doanh thôi. Sau đó anh bắt cháu của anh kết hôn với Lâm Mộng Đình, vậy thì từ giờ trở đi chẳng phải toàn bộ nhà họ Lâm đều nằm trong tay chúng ta hết hay sao! Ngoài ra, nếu Lâm Vân chết trong nhà họ Triệu thì nhà họ Lâm và nhà họ Triệu chắc chắn sẽ khai chiến với nhau, anh có thế giúp nhà họ Lâm tạo dựng tên tuổi, thuận tiện đưa nhà họ Viên vào thành phố Hòa. Đợi đến khi cơ cấu kinh doanh của thành phố được xây dựng lại, thì anh nói xem, đến lúc đó ông già nhà anh có giao cho anh làm gia chủ nhà họ Viên không?"

Viên Quốc Thành chợt nhận ra, vui mừng nói: "Vợ à, em đúng là Gia Cát Lượng của anh!"

Lâm Vân và Lý Dục Thần đi theo quản gia đến phòng khách của nhà họ Triệu.

Triệu Thần Dương ngồi trên ghế sô pha không đứng dậy, làm ra vẻ lão làng nhìn Lâm Vân non nớt đứng trước mặt.

"Cậu Lâm, hôm nay cậu không phải đi học sao? Gần đây thành tích học tập thế nào?"

“Không cần cậu chủ Triệu phải lo”, Lâm Vân cố hết sức bày ra tư thế mà cậu chủ nhà họ Lâm nên có.

“Vậy tại sao cậu chủ Lâm hôm nay lại đến chỗ của chúng tôi?”, Triệu Thần Dương hỏi.

"Tôi đến để thương lượng", Lâm Vân nói: "Các người đã dùng vu thuật để hại ông nội tôi, mau đưa tên vu sư kia ra đây!"

"Nhảm nhí!", Triệu Thần Dương cười lạnh một tiếng nói: "Ông nội cậu gần đất xa trời, mắc bệnh khó chữa thì có liên quan gì đến chúng tôi? Lại còn bảo chúng tôi dùng vu thuật hại ông ta nữa chứ, nói gì cũng phải đưa ra chứng cứ, nếu không chúng tôi sẽ kiện các người tội vu khống!"

"Hừ! Dám làm mà không dám nhận, nhà họ Triệu bất quá cũng chỉ có thế mà thôi! Một đám rùa đen rụt đầu!"

"Cậu nói cái gì?", Triệu Thần Dương cả giận, từ trên ghế sô pha đứng lên, chỉ vào Lâm Vân gằng giọng nói: "Cậu nói lại lần nữa xem tôi có cho cậu bước ra khỏi đây được không!"

"Anh có dám để chúng tôi lục soát trang viên của nhà anh không?", Lâm Vân hỏi ngược lại.

"Trang viên nhà họ Triệu là nơi để cậu muốn lục soát là lục soát chắc?", Triệu Thần Dương cười lạnh nói.

"Nếu như anh không dám để cho chúng tôi lục soát thì chứng minh rằng nhà anh có làm chuyện khuất tất nên phải làm rùa rụt đầu, tôi nói không sai chứ?", Lâm Vân lớn tiếng nói.

Những lời này Lý Dục Thần chưa từng thảo luận trước với Lâm Vân, tất cả đều do Lâm Vân tự ứng biến.

Lý Dục Thần bất giác muốn cười, tên nhóc này làm anh tưởng mình đang chứng kiến mấy học sinh cấp ba mắng nhau vậy.

Nhưng có thể một mình tiến vào nhà họ Triệu, đối mặt với Triệu Thần Dương mà không hề biến sắc, lời nói cũng không lộ ra sự yếu thế thì đã không tệ rồi.

Triệu Thần Dương bị một thiếu niên chỉ mới mười mấy tuổi mắng thẳng mặt là đồ rùa đen rụt đầu, sao có thể chịu đựng được.

"Người đâu, mau bắt cậu ta lại cho tôi, tôi muốn thay mặt nhà họ Lâm dậy dỗ cậu ta một chút".

Nghe lệnh, bốn người đàn ông vạm vỡ từ cánh cửa nhỏ bên cạnh phòng khách bước ra, bọn họ chính là những cao thủ do nhà họ Triệu nuôi dưỡng.

Bốn người đi thẳng đến chỗ Lâm Vân.

Đến lúc phải ra tay, Lâm Vân vẫn cảm thấy có chút lo lắng.

Mặc dù cậu ta có học võ và giành chức vô địch taekwondo thanh thiếu niên nhưng cậu ta vẫn chưa bao giờ trải qua thực chiến.

Thân là cậu chủ nhà họ Lâm, đi đâu cũng được bảo vệ tận răng thì lấy đâu ra cơ hội thực chiến.

Bốn người tiến lên chia ra hai bên trái phải, muốn bắt Lâm Vân lại.

Có lẽ là bởi vì bọn chúng nghĩ rằng Lâm Vân tuổi còn nhỏ, không ngờ câu ta có thể phản kháng, cho nên người đàn ông đầu tiên đã bị Lâm Vân đạp bay dễ dàng chỉ trong một cước, người thứ hai cũng bị cậu ta đánh một quyền vào xương sườn sau đó ngã văng ra ngoài.

Hai người bị đánh gục, còn lại hai người lúc này mới có thể phản ứng.
Chương 103: Còn lại giao cho anh rể

Nhưng người thứ ba cũng không tránh được đòn tấn công của Lâm Vân, bị cậu ta đột kích khoá cổ.

Lâm Vân tiến lên trước hai bước, đè người lên tường, khuỷu tay trái húc một cái, đánh lui người thứ tư sau lưng.

Mấy động tác dứt khoát linh hoạt đúng là có chút khí phách của cao thủ.

Nhưng Lý Dục Thần lại lắc đầu, loại võ thuật như Taekwondo này trông đẹp chứ từ đầu tới cuối toàn là sơ hở, qua loa một chút thì được chứ nếu đụng phải người luyện võ chân chính thì sẽ thiệt thòi.

Lâm Vân chưa thể nhận ra, cũng không thừa thắng xông lên, thả lỏng tay, phủi bụi rồi kiêu ngạo nhìn Triệu Thần Dương

Lý Dục Thần càng buồn cười, đứa nhỏ này cho rằng mình thắng rồi sao?

Theo lý thuyết, hiện tại là cơ hội ra tay tốt nhất để chế ngự Triệu Thần Dương để đảm bảo an toàn cho bản thân, đồng thời uy hiếp Triệu Thần Dương, ép nhà họ Triệu giao ra kẻ thi triển vu thuật.

Nhưng Lâm Vân hoàn toàn không có kinh nghiệm chiến đấu, đánh xong một trận là đã ngừng tay.

Cho rằng đây là đánh võ đài à.

Không thể tận dụng cơ hội, bỏ qua như thế, với năng lực Lâm Vân, muốn chế ngự lại Triệu Thần Dương thì khó rồi.

Quả nhiên bên cạnh Triệu Thần Dương đã có thêm vài vệ sĩ.

Mấy người này có ánh mắt sắc bén, vừa nhìn là biết vệ sĩ chuyên nghiệp, rõ ràng lợi hại hơn đám tay chân vừa rồi.

“Ồ, hoá ra cũng có chút bản lĩnh, khó trách ngạo mạn như thế!”, Triệu Thần Dương cười lạnh: “Lâm Vân, hôm nay mà cậu ra được cổng nhà họ Triệu, tôi theo họ cậu”.

Từ đầu tới cuối, Triệu Thần Dương không thèm liếc nhìn Lý Dục Thần cái nào.

Qua việc vừa rồi, sự tự tin của Lâm Vân cũng tăng nhiều, cậu ta khí phách, lớn tiếng nói: “Vậy ra tay đi!”

Từ hai bên cửa lập tức ào ra mấy chục người, trong tay còn cầm theo gậy cao su.

Triệu Thần Dương ra lệnh một tiếng, những người này đồng loạt lao về phía Lâm Vân.

Lâm Vân tay không đánh nhau với đám người này.

Khi mới bắt đầu, Lâm Vân còn dùng Taekwondo đánh trả nhưng bị ăn vài gậy rồi, cậu ta mới nhận ra Taekwondo không thể làm gì được nên đổi thành quyền pháp nội gia mà Lâm Thiền Minh đã dạy.

Lý Dục Thần cũng thầm gật đầu.

Lâm Vân đúng là có thể lấy một địch mười.

Quyền nội gia của cậu ta chính tông, toàn thân hoà thành một, luyện ra sức, hơn nữa phương pháp hít thở cũng đúng, khí cơ trong đan điền tràn đầy, đã loáng thoáng có nội kình.

Cậu ta là một hạt giống luyện võ, dùng võ đạo của thế tục tới để xét, Lâm Thiền Minh đã dạy dỗ rất tốt nhưng trong mắt Lý Dục Thần, như thế chưa đủ.

Dù sao kinh nghiệm chiến đấu của Lâm Vân cũng không đủ, bên kia tăng thêm người, cậu ta nhanh chóng bó tay.

Vất vả đánh ngã ba, bốn người, trên thân trúng vài gậy, đau gần chết.

Kế tiếp, cậu ta chỉ có thể cố gắng chống đỡ, ỷ vào sự linh hoạt của cơ thể mà di chuyển trong phòng khách.

“Anh rể, mau chạy đi, em không chống đỡ nổi rồi!”

Lâm Vân vừa đánh vừa lui.

Thời điểm quan trọng, cậu ta vẫn tỉnh táo.

Lý Dục Thần cười nói: “Chỉ dựa vào một tiếng anh rể này, sao tôi có thể chạy!”

Anh dứt lời là đã đến trước mặt Lâm Vân.

Rầm rầm rầm! Ba tiếng trầm đục vang lên, đám thuộc hạ trước mặt toàn bộ bay ra ngoài.

Lâm Vân trợn mắt há mồm.

“Ôi má ơi, anh rể, sao anh làm được thế?”

Lý Dục Thần vẫn cười: “Đã nói là cậu đánh mười, còn lại giao cho anh rể mà! Nhìn cho kỹ, hôm nay anh rể sẽ dạy cậu thế nào mới là đánh nhau”.

Nói xong anh vọt vào trong đám người.

Những kẻ này căn bản không thể tới gần Lý Dục Thần, anh vừa tới gần là người đã bay ra ngoài.

Không lâu sau, trong phòng khách tràn ngập tiếng rên rỉ và người bị thương nằm la liệt.

Chỉ còn Triệu Thần Dương và mấy tên vệ sĩ cạnh hắn ta.

“Mày, mày là ai?”

Vì màn thể hiện của Lý Dục Thần quá kinh người, Triệu Thần Dương đã sợ tới tái mặt.

Vệ sĩ bên cạnh hắn ta cũng căng thẳng theo.

“Tôi họ Lý!”, Lý Dục Thần nói.

“Hoá ra là đạo trưởng Lý gì kia!”

Triệu Thần Dương có chút không thể tin nổi, hắn ta cho rằng đạo trưởng Lý mà nhà họ Lâm coi trọng nhỏ lắm cũng phải bốn, năm mươi tuổi, sao lại trẻ thế này?

Nhưng cảnh trước mắt khiến hắn ta không thể không tin.

“Đạo trưởng Lý gì chứ, anh ấy là anh rể tôi!”, Lâm Vân vuốt ve chỗ bả vai bị đánh đau: “Anh rể, đánh gãy răng nó đi!”

Lý Dục Thần: “Được!”

Vừa nói xong, cơ thể Lý Dục Thần đã như cơn lốc, lao tới trước mặt Triệu Thần Dương.

Mấy vệ sĩ bên cạnh Triệu Thần Dương cũng bay ra ngoài.

“Nói đi, vu sư kia đâu?”, Lý Dục Thần lạnh giọng hỏi: “Mày gọi ra hay dẫn chúng tao vào?”

Triệu Thần Dương run lẩy bẩy: “Mày, mày đừng tới đây! Mày dám đụng vào tao thì đừng mơ có thể sống sót ra ngoài!”

“Thế sao?”, Lý Dục Thần lạnh nhạt hỏi.

Triệu Thần Dương hét lên: “Quản gia! Quản gia! Mau gọi người! Gọi người đi! Gọi Bạch Hổ Đường!”

Lý Dục Thần cũng không sốt ruột, anh cho Triệu Thần Dương gọi người.

Dù sao sớm muộn gì cũng phải gọi vu sư kia ra, vậy cũng đỡ cho anh đi tìm.

Tim Lâm Vân thót lên, nhắc nhở: “Nghe nói Bạch Hổ Đường là nhóm tử sĩ do nhà họ Triệu dùng rất nhiều tiền để nuôi dưỡng, bên trong đều là kẻ liều mạng, anh rể cẩn thận!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK