Mục lục
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 114: Không ăn thì cút!

"Cũng không hẳn là vậy", Lâm Vân cười nói: "Em đến đây để thay chị chuyển lời cho anh”.

"Sao chị cậu không tự mình đến đây?"

"Thật ngại quá, nhưng mà...", Lâm Vân khẽ nói cho anh biết: "Chị em bây giờ đang bị quản thúc nên không thể ra ngoài".

"Tại sao?"

"Còn không phải tại anh hay sao? Vì anh không muốn ở rể nhà họ Lâm nên người trong nhà đều rất không hài lòng".

“Chồng của con gái nhà họ Lâm đều phải ở rể sao?”, Lý Dục Thần thắc mắc: “Mấy cô mấy bác gái nhà cậu không phải cũng đều gả ra ngoài đấy à?”

"Chuyện đó không giống. Nhà chồng của bọn họ đều là gia tộc lớn có thế lực hơn nhà họ Lâm”.

“Vậy à?”, Lý Dục Thần cười hỏi: “Cậu không nói cho bọn họ biết tất cả những gì tôi đã làm ở nhà họ Triệu chứ?”

"Nói, em cũng có nói một chút...", Lâm Vân gãi gãi đầu: "Em chỉ nói một chút mà bọn họ cũng không tin, còn nói em khoác lác, nếu em nói hết tất cả ra thì chắc bọn họ sẽ tống em vào bệnh viện tâm thần mất!"

Lý Dục Thần đã sớm đoán được kết quả như vậy, cho nên liền bật cười.

"Anh rể, khi nào thì anh mới dạy võ cho em?", Lâm Vân lại hỏi.

Lý Dục Thần nói: "Cậu kết bạn với tôi trước đi, tôi sẽ liên lạc với cậu sau".

Lâm Vân vui vẻ kết bạn với Lý Dục Thần rồi cười nói: "Anh rể yên tâm, bất cứ tình huống nào xảy ra bên phía chị em cũng sẽ báo lại cho anh biết".

Lý Dục Thần vỗ vỗ đầu của cậu ta một chút rồi cười nói: "Được rồi, mau nói cho tôi biết chị cậu muốn chuyển lời gì đi?"

"Chị của em nói anh không cần phải làm những việc vượt quá giới hạn chỉ vì thỏa thuận ba tháng. Điều chị ấy đánh giá cao ở anh chính là bản thân anh, là phẩm cách của anh, cho nên dù thế nào thì chị ấy cũng tình nguyện ở bên cạnh anh. Nhưng nếu anh không còn là chính mình thì cho dù anh có tổ chức hôn lễ xa hoa nhất thế giới cho chị ấy thì chị ấy cũng sẽ không lấy anh".

"À, đúng rồi, còn một chuyện nữa. Chị của em nhờ em nhắc nhở anh rằng gia đình bác cả của em đã bị đuổi ra khỏi nhà, bây giờ chắc chắn họ đang rất căm thù anh. Con trai út của bác cả, Lâm Thiếu Bình, đã nhận được tin tức và sớm trở về Hoa Hạ. Anh phải cẩn thận".

...

Không lâu sau khi Lâm Vân rời đi, một vị khách bất ngờ thứ hai đã đến quán.

Chính là Chu Húc đã từng đụng độ với anh ở quán bar Lam Kiều.

"Không phải hôm đó oai lắm hay sao, hóa ra lại làm việc trong một quán ăn nhỏ xíu!"

Chu Húc khoanh chân ngồi xuống, trên mặt lộ ra vẻ khinh thường.

"Đưa thực đơn cho tôi, để tôi xem thử nào".

Lý Dục Thần đưa cho anh ta thực đơn.

Chu Húc nhìn cũng không thèm nhìn thực đón mà đã chỉ vào Đinh Hương nói: "Gọi cô nàng kia lại đây".

Lý Dục Thần lạnh lùng nói: "Đây là quán ăn, không phải quán bar, chỉ có thể gọi đồ ăn chứ không thể gọi người".

Chu Húc trừng mắt, tức giận nói: "Cậu nói cái gì? Cậu không biết khách hàng là thượng đế sao? Cậu ngay cả bồi bàn cũng không làm tốt, mau gọi ông chủ của cậu ra đây".

Chị Mai lắc hông đi tới, nở nụ cười duyên nói: "Ôi, quý khách, có chuyện gì vậy?"

Chu Húc nói: "Bồi bàn này của các người quá tệ. Tôi muốn người khác phục vụ tôi, có được không?"

Bà chủ nói: "Không thành vấn đề, quý khách trả tiền thì quý khách chính là thượng đế, sao chúng tôi có thể không đáp ứng yêu cầu của thượng đế chứ? Quý khách không hài lòng với cậu ta vậy thì tôi liền đuổi việc cậu ta".

Bà ta vừa nói vừa quay đầu nháy mắt với Lý Dục Thần, hung hăng nói: "Cậu đi ra quầy tính tiền đi, ngày mai không cần đi làm nữa!"

Chu Húc rất hài lòng, trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý.

Bà chủ lại nói: "Tôi sẽ lập tức thay ngươi, ông Vương tới đây nhận món của vị khách này mau".

Ông chủ Vương từ phía sau quầy chạy ra với nụ cười tươi trên môi, khom người chờ Chu Húc gọi món.

Chu Húc sửng sốt, nói: "Tôi không muốn người này, tôi muốn cô nàng đằng kia!"

Bà chủ nói: "Ôi, đổi sang người này quý khách cũng không hài lòng, vậy để tôi nhận món của quý khách được không?"

Chu Húc liếc nhìn bà chủ vài cái, đột nhiên như phát hiện ra bảo vật, chỉ cảm thấy người phụ nữ này đang tỏa ra một mùi hương mê hoặc khó cưỡng, còn khiến cho người ta mê muội hơn vẻ đẹp thuần khiết của Đinh Hương.

"Bà hầu hạ tôi cũng được, nếu làm tôi vui vẻ thì tôi liền bao luôn cả bà và quán cơm nhỏ này", Chu Húc cười khả ố nói.

Bà chủ đột nhiên thay đổi sắc mặt, nói: "Thích ăn thì ăn, không ăn thì cút! Muốn tìm gái hầu hạ thì về nhà tìm mẹ cậu đi!"

Giọng của bà ta lớn đến nỗi mọi người trong cửa hàng đều nhìn về phía này, thậm chí có người còn dừng lại bên ngoài quán ăn vì giật mình.

Chu Húc bị sắc mặt đột ngột thay đổi của bà ta làm cho hoang mang, sững sờ trong giây lát.

Đợi đến khi có thể phản ứng, đang muốn tức giận thì an ta đột nhiên nhìn thấy bức màn dẫn đến nhà bếp phía sau được vén lên, có hai người đàn ông đang đứng ở cửa, một người cầm giáo còn một người cầm dao phay làm bếp.

"Bà chủ, bà không sao chứ?", sư phụ Vinh hỏi.

“Không sao”, bà chủ nhặt cái vỉ đập ruồi trên bàn bên cạnh lên rồi nói: “Có con ruồi không biết từ đâu tới lại vo ve làm tôi khó chịu quá, để bà đây nghe tiếng vo ve lần nữa thì bà đây liền đập chết nó!”

Vừa nói bà ta vừa đập bàn thật mạnh, một tiếng “chát” vang lên khiến cho Chu Húc liền sợ hãi rùng mình.

Bà chủ xoay người, dẫn Đinh Hương đi.

“Chị Mai, cảm ơn chị”, Đinh Hương nói.
Chương 115: Tông sư Thái Cực Nam Phái

“Khách khí gì chứ, đều là người một nhà. Sau này ai bắt nạt cậu thì cứ nói với chị Mai, chị Mai sẽ trút giận cho cậu!”, bà chủ quay đầu nhìn thoáng qua Lý Dục Thần: “Phụ nữ chúng tôi toàn phải tự dựa vào mình, có vài tên chỉ được cái đẹp mã!”

Sau quầy bar, ông chủ cười hì hì: “Đúng đó, mấy cậu đẹp mã thì có gì tốt!”

Bà chủ liếc mắt khinh thường: “Biến biến biến, liên quan gì ông!”

Sư phụ Vinh nói: “Tôi còn tưởng có người tới ăn quỵt!”

Tiểu Dương vung đao trong tay nói: “Ai ăn quỵt, tôi chém chết luôn!”

Hai người đều hung hăng trừng Chu Húc.

Chu Húc cũng thấy hơi nhục, sau lại thấy sư phụ Vinh và Tiểu Dương quá hung dữ, không dám nói gì thêm, ảo não rời đi.

Ra ngoài, anh ta còn ngoái lại mắng: “Mấy người chờ cho ông!”

...

Lý Dục Thần cũng không coi mấy kẻ như Chu Húc ra gì.

Như bà chủ đã nói, chỉ là loại ruồi bọ vo ve mà thôi.

Nhưng Đinh Hương làm ở đây, dù có mấy người ông bà chủ quan tâm nhưng cứ bị ruồi thì rất phiền phức.

Không sợ ăn trộm vào nhà, chỉ sợ bị trộm ngấp nghé!

Lý Dục Thần gọi điện cho Hoàng Tam.

Hiện tại Hoàng Tam coi Lý Dục Thần như thần, răm rắp nghe theo lệnh anh.

Tuy Lý Dục Thần không quá thích anh ta nhưng đây là người hợp dùng nhất bây giờ.

Nhưng kẻ ác phải cần có kẻ ác hơn trị, ruồi bọ thì phải dùng sâu trùng xử lý.

...

Hơn tám giờ tối, trong tiệm xuất hiện vị khách không mời mà tới thứ ba.

Người này hơn năm mươi, để mái húi cua, tóc mai để dài, màu tóc hoa râm nối liền với đống râu ria xồm xoàm, trông khá nghệ sĩ.

Nhưng Lý Dục Thần biết đây là một cao thủ.

Sau khi trở về thành phố Hoà, anh đã gặp không ít võ giả.

Ví dụ như Hoàng Hải thiết y, Hồng Thiên Thành Thái Cực, còn có Lâm Thiền Minh, Triệu Sơn của nhà họ Triệu.

Lợi hại nhất chắc là Tiền Khôn bên hồ Linh Sơn, còn có ông lão Cố Ngôn Châu bên cạnh Trần Văn Học.

Mà công lực người trước mặt không hề thua kém hai người này.

Sau khi người râu ria tiến vào, gã tìm một cái bàn ngồi xuống.

Lý Dục Thần tiến lên hỏi: “Thưa ông, ông muốn ăn gì?”

Người nọ lắc đầu, vươn ra một ngón tay: “Cậu gọi cô ta tới!”

Lý Dục Thần nhìn theo ngón tay gã, thấy mục tiêu là bà chủ - chị Mai.

Dáng vẻ này hệt như Chu Húc, nhưng Lý Dục Thần biết gã này không cùng loại với Chu Húc.

“Thưa ông, đây là quán ăn, không phải KTV, chỉ có thể gọi món ăn, không thể chọn người”, Lý Dục Thần vẫn nói.

“Nếu tôi cứ muốn chọn người thì sao?”, người nọ nói.

Lý Dục Thần chau mày.

Chị Mai uốn éo mông đi tới, kéo anh sang một bên, ngồi đối diện người nọ.

“Anh muốn tôi ăn cơm cùng hay uống rượu với anh?”

Người nọ nhìn chằm chằm bà chủ, mắt cũng chẳng chớp lấy một cái.

“Ô, trên mặt tôi có mọc hoa à?”, bà chủ yêu kiều hỏi.

Người nọ khen một tiếng: “Ai cũng nói Mỹ Nhân Châu có hiệu quả lưu giữ sắc đẹp, quả nhiên không giả!”

Sắc mặt chị Mai thay đổi, cười nói: “Mỹ Nhân Châu gì chứ, con lợn xấu xí ấy hả, chỗ chúng ta không có món này!”

Người nọ cười he he: “Đừng tưởng trốn tới nơi hẻo lánh này thì người khác không tìm được, Nhất Chi Mai!”

“Anh là ai?”, chị Mai biến sắc.

Ông chủ Vương ngồi bên quầy rượu cũng tò mò nhìn sang hướng này, trên mặt vẫn là nụ cười.

Sư phụ Vinh và Tiểu Dương vén màn, đứng như thần giữ cửa trước phòng bếp.

Khác với Chu Húc, lần này trong tay sư phụ Vinh ngoài cái gáo thì còn cầm theo một thanh dao thái thịt.

Không khí trong tiệm trở nên vô cùng kỳ dị.

Lý Dục Thần lặng lẽ lùi vài bước tới bên cạnh Đinh Hương để bảo vệ cô ấy.

Người nọ lại làm như không thấy những thay đổi trong tiệm, cười ha ha nói.

“Căng thẳng gì chứ, tôi chỉ là một thực khách tới ăn thôi!”

Sau đó gã cầm lấy menu, xem một hồi mới nói: “Bán cho tôi một phần đậu hũ bát trân và một chén cơm tẻ”.

Chị Mai gật đầu với sư phụ Vinh.

Sư phụ Vinh hiểu ý, quay trở lại phòng bếp với Tiểu Dương.

Chỉ chốc lát sau, đậu hũ bát trân đã được bưng lên.

Người nọ nếm thử một miếng rồi chẹp miệng, gật đầu nói: “Không sai, là mùi vị này! Không ngờ tôi còn có thể ăn đậu hũ bát trân chính tông ở thành phố Hoà”.

Sau đó gã bắt đầu ăn cơm.

Người này ăn rất chậm, một miếng tàu hũ, một miếng cơm, ăn rề rề từng chút một.

Chị Mai ngồi yên lặng đối diện gã, lẳng lặng chờ gã ăn xong.

“Bao nhiêu tiền?”, người kia hỏi.

Chị Mai đáp: “Không bao nhiêu đâu, coi như tôi đãi!”

Người nọ không khách sáo: “Tôi không được ăn tàu hũ bát trân chính tông nhiều năm rồi, chỉ dựa vào món ăn này, hôm nay tôi không làm khó cô!”

Chị Mai đáp: “Vậy thì tôi cảm ơn nhưng anh cũng nên nói cho tôi biết anh là ai, tại sao tới đây?”

“Tôi là Vương Tông Sinh!”

Nghe thấy tên đối phương, sắc mặt chị Mai hoàn toàn thay đổi: “Tông sư Thái Cực Nam Phái!”

Trong lòng Lý Dục Thần hơi chấn động, nhớ tới Hồng Thiên Thành theo bên cạnh chú Minh bị mình đánh bại ở quán bar Lam Kiều, chẳng phải là chưởng môn của Thái Cực Nam Phái tại thành phố Hoà sao?

Châu Na từng nhắc nhở anh là Hồng Thiên Thành đã xin giúp đỡ từ phía sư môn, Thái Cực Nam Phái có thể sẽ phái người lợi hại hơn tới, dặn anh cẩn thận một chút.

Nhìn dáng vẻ người này, rõ ràng là tới vì chị Mai...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK