Mục lục
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 53: Chọi chó

Con chó ngồi đó với mặt ngơ ngác, rõ ràng là không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết cúi đầu liếm miệng vết thương.

Chủ nhân của nó trông vô cùng kích động, cầm tiền, dùng sức vung tay không ngừng.

Sau khi bọn họ đi xuống, nhân viên vệ sinh đến bắt đầu dọn dẹp đấu trường.

Hoàng Tam tận dụng khoảng nghỉ này giới thiệu tình hình cho Lý Dục Thần.

Chỗ này một đêm sẽ có khoảng năm trận đấu, thời điểm nhiều thì bảy, tám trận.

Chủ chó các nơi đều có thể báo danh dự thi, nếu thắng có thể lấy được tiền thưởng từ năm mươi đến một trăm ngàn.

Người xem mua vé vào sân, có thể đặt cược tiền ngay tại sân.

Chỉ nhận tiền mặt, kiểm tra tại chỗ, sau khi đăng ký sẽ lĩnh thẻ bài.

Một khi chọi chó bắt đầu, thì không thể rút lại, chờ đợi kết quả.

Lý Dục Thần nhìn theo hướng Hoàng Tam chỉ, nơi đó có một đài đánh cược hình vuông, có không ít người vây quanh.

Trên bàn có đến mấy chồng tiền mặt đỏ rực, còn có vài máy soi tiền.

Người trung niên vừa lên đài lĩnh thưởng ngồi ở phía sau bàn.

“Kia chính là anh Thái à?”, Lý Dục Thần hỏi.

“Không phải”. Hoàng Tam nói: “Chỗ này là sân ngoài, đều là trận nhỏ, chơi vui thôi. Anh Thái lúc này hẳn là đang cùng ông chủ Chu của Vụ Châu chơi ở sân trong”.

Mã Sơn cả giận nói: “Anh có ý gì, có sân trong mà không dẫn chúng tôi đi?”

Hoàng Tam vẻ mặt khó xử: “Anh Lý là khách lạ, sân trong đều là khách quý...”

Anh ta còn chưa nói dứt lời thì đã bị Mã Sơn nắm cổ áo.

“Hoàng Tam, anh biết chơi tôi thì sẽ có kết cục như thế nào!”

Lý Dục Thần giơ tay ra cản lại: “Bỏ đi, nếu người ta đã không tin chúng ta, vậy đi thôi. Trò chơi nhỏ mấy chục ngàn tệ, không có gì thú vị”.

Mã Sơn phát hiện người anh em này của mình còn rất biết diễn kịch, lời này nói ra chẳng khác gì mấy cậu ấm, giống như anh thật sự là con rể nhà họ Lâm vậy.

Hoàng Tam lập tức mỉm cười lấy lòng: “Cậu Lý đừng nóng giận, nếu không thế này đi, các anh trước tiên chơi ở đây đã, tôi đi nói một tiếng với anh Thái”.

Lý Dục Thần gật gật đầu: “Cũng được”.

“Vậy anh ngồi đây, tôi đi rồi trở lại”.

Hoàng Tam đi rồi.

Lúc này, lại có người dẫn hai con chó lên.

Một cô nàng trẻ tuổi cầm bảng lên sân, trên bảng viết giống loài, tên và trọng lượng của chó.

Bên phía bàn vuông có người hô: “Đặt cược đi, đặt cược đi”.

Nhân viên công tác ở đấu trường liền bắt đầu tắm cho chó ngay cạnh rào chắn.

Mã Sơn vô cùng khó hiểu: “Con mẹ nó, trước khi đánh nhau còn phải tắm rửa?”

Sau đó chợt nghe bên cạnh có người nói: “Đây là để phòng ngừa có người bôi thuốc lên người chó”.

“Bôi thuốc để làm gì? Hạ độc sao?”, Mã Sơn hỏi.

Người nọ nói: “Không phải hạ độc, thường là bôi thuốc tê, như vậy chó bị cắn không đau, mà chó của đối phương sau khi cắn thì miệng sẽ bị tê, không có sức chiến đấu”.

Mã Sơn bừng tỉnh hiểu ra: “Mẹ kiếp, chó cắn nhau thôi mà còn có nhiều chiêu trò như vậy”.

Người nọ cười ha ha: “Cái trò này cũng phức tạp lắm nha”.

Lúc này Lý Dục Thần mới chú ý đến, một người trẻ tầm hơn hai mươi tuổi đang ngồi ở vị trí cách bọn họ không xa.

Lúc trước nhiều người, giữa bọn họ còn cách mấy chỗ, hiện tại mọi người đều đến chỗ đài đánh cược đặt cược rồi, anh mới chú ý tới đối phương.

Người tới đây xem chọi chó đều là những kẻ hung ác, không phải cánh tay có hình xăm thì là trên lưng có hình xăm.

Nhưng người này rất khác biệt, trên mặt đeo mắt kính viền vàng, nhã nhặn lịch sự, cực kỳ không hợp với không khí trường chọi chó.

Lý Dục Thần nhìn anh ta, anh ta cũng đang nhìn Lý Dục Thần.

“Các anh lần đầu tiên đến nơi như này?”, người kia hỏi.

Lý Dục Thần hỏi ngược lại: “Anh thường tới đây sao?”

Người nọ nói: “Cũng không thường xuyên, thỉnh thoảng muốn thử chơi đùa. Tôi cũng là lần đầu tiên đến đây”.

Lý Dục Thần gật đầu: “Nhìn anh có vẻ là một người nhã nhặn, không giống với bọn họ”.

Người nọ cười cười, nói: “Nhã nhặn suy đồi mà thôi”.

Anh ta lại nói: “Trông anh cũng rất nhã nhặn”.

Lý Dục Thần nói: “Nhưng tôi không phải loại suy đồi”.

Người nọ liền cười phá lên.

Lý Dục Thần cũng cười.

“Con người anh rất thú vị. Tôi tên Trần Văn Học, anh tên là gì?”

“Lý Dục Thần”.

“Dục Thần, đắm mình trong hồng trần, hưởng thụ cuộc sống, thật là một cái tên đẹp. Không giống tôi, tên Văn Học, nhưng đến nửa bài văn cũng không biết viết, tầm thường!”

Lý Dục Thần không ngờ chỉ giới thiệu tên thôi mà đối phương cũng có thể than thở nhiều như vậy.

Xem ra người này khá oán hận xuất thân của mình.

Những người đi đặt cược đã trở lại, giữa hai bên cách nhiều người, nói chuyện không tiện, Lý Dục Thần cũng lười tán gẫu tiếp.

Không ngờ Trần Văn Học lại chủ động đến ngồi gần.

“Các anh không cược thử à?”

Mã Sơn sớm đã hơi ngứa tay: “Cũng không biết quy tắc đánh cược ở đây như thế nào”.

Trần Văn Học nói: “Không có gì đặc biệt, thấy con nào tốt thì đặt con đó thắng, đặt cược ít nhất từ một gạch, cao nhất hai mươi gạch”.

Gạch là chỉ nhân dân tệ, mười ngàn tệ một xấp, được gọi một gạch.

Hai mươi gạch, chính là hai trăm ngàn.

“Chỉ có điều, trận này là đấu chết”. Trần Văn Học nhắc nhở nói.

“Có ý gì?”, Mã Sơn hỏi.

Trần Văn Học giải thích: “Giống như vừa rồi vậy, chủ nhân của chó nhận thua thì sẽ có người dùng súng bắn nước áp lực cao tách chó ra, cái này gọi là đấu sống. Nếu là đấu chết, vậy phải có một con chó bị cắn chết thì trận mới xong. Có vài con chó trông không hung mãnh, nhưng cắn hoài vẫn không chết, cuối cùng còn có không ít con lật ngược tình hình”.

Hai con chó đã được nhân viên công tác tắm rửa sạch sẽ, bên đài đặt cược lại đang thúc giục: “Lập tức kết sổ, muốn đặt cược thì nhanh lên”.

Mã Sơn hỏi Lý Dục Thần: “Bằng không, chúng ta cũng chơi một chút? Em cảm thấy con nào có thể thắng?”

Lý Dục Thần nói: “Con màu vàng”.

“Được, vậy thì đặt con vàng”. Mã Sơn nói: “Anh đi đặt cược, em nói đặt bao nhiêu”.

Lý Dục Thần tuỳ ý nói: “Hai trăm ngàn”.
Chương 54: Người quen

Mã Sơn lắp bắp kinh hãi.

Bọn họ chỉ đem theo có hai trăm ngàn.

Chơi một trận như thế thì có chút quá lớn.

Mã Sơn cảm thấy, chẳng biết có phải là người anh em của mình đã nhập diễn vai cậu Lý quá không?

“Cược hai trăm ngàn thật sao?”

“Nếu anh không thích tiền thì có thể cược ít hơn”.

Mã Sơn thấy Lý Dục Thần kiên quyết như vậy thì cũng không hỏi thêm nữa.

“Được, để anh đi đặt”.

Mã Sơn chọn tin tưởng người anh em của mình.

Bất quá thì thua hai trăm ngàn, về nhà ăn mỳ tôm thôi.

Trần Văn Học ở bên cạnh nhìn Lý Dục Thần với vẻ vô cùng tò mò.

“Anh biết xem tướng chó hả?”

Lý Dục Thần lần đầu tiên nghe đến xem tướng chó, anh lắc đầu nói: “Không biết”.

“Vậy sao anh chắc chắn chó vàng có thể thắng?”

“Tôi không biết xem tướng chó, nhưng lại biết nhìn người. Hơi thở của chủ con chó vàng đó rất ổn định, chứng tỏ là một người luyện võ, người luyện võ trời sinh đã nhạy cảm với sức mạnh và tốc độ, chó của anh ta chắc cũng không tệ”.

Trần Văn Học ngoảnh đầu nhìn, thấy đúng là chủ của con chó vàng bình thản hơn người còn lại một chút, nhưng trong lòng cảm thấy dựa vào điều đó để phán đoán thắng thua giữa hai con chó thì khiên cưỡng.

Anh ta nhìn Lý Dục Thần rồi lắc đầu: “Tôi không tin”.

Lý Dục Thần nói: “Anh không cần phải tin”.

Trần Văn Học ngây ra, cười, nói: “Ok, vậy tôi theo hai người, hai trăm ngàn”.

Lý Dục Thần nói: “Tùy anh thôi”.

Trần Văn Học mang ba lô, cười he he đi theo sau Mã Sơn đến chỗ đặt cược.

Lý Dục Thần có hơi tò mò, người đó không giống đám dân cờ bạc, con bạc không thể tùy tiện đặt cược như thế.

Đương nhiên, chắc chắn anh ta sẽ không thua hai trăm ngàn này.

Kiểu chọi chó này rõ ràng là muốn tặng không tiền cho Lý Dục Thần.

Thật ra chó cắn nhau cũng giống như người đấu võ, hiếm khi có kiểu bất phân thắng bại, ranh giới thắng thua rất mong manh.

Phần lớn các trường hợp đều có sự chênh lệch giữa hai bên.

Chỉ là người bình thường không nhận ra mà thôi, thậm chí cả người luận võ cũng không biết.

Chỉ có cao thủ chân chính vừa nhìn là biết ngay.

Người trong nghề mà ra tay, lập tức sẽ biết có thể hay không liền.

Lý Dục Thần có thể phát hiện vết thương trên người Tiền Khôn, cũng có thể nhìn ra ngay bên trong viên đá thô có ngọc hay không.

Thế thì đương nhiên anh cũng có thể nhìn ra được trong hai con chó, con nào lợi hại hơn.

Chuyện này đối với người bình thường là rất khó nhưng đối với anh mà nói thì lại rất dễ dàng.

Mã Sơn và Trần Văn Học nhanh chóng quay lại.

Tiếng chuông thánh thót trên sàn đấu vang lên, trận chọi chó đã bắt đầu.

Hai con chó được thả lên sàn, nhanh chóng xông vào cắn nhau trước sự thúc giục của chủ nhân.

Cuộc đấu kéo dài hơn nửa tiếng đồng hồ.

Cuối cùng, con chó vàng đã cắn chết con chó còn lại và cuộc đấu kết thúc.

Mã Sơn vui mừng đứng dậy.

Hai trăm ngàn đấy, chơi một trận đã thắng hai trăm ngàn.

Trên mặt Trần Văn Học thoáng qua biểu cảm không thể tin được.

“Cậu Lý, rốt cuộc làm sao mà anh nhìn ra được vậy? Tôi thật sự nghi ngờ có người đã nói cho anh biết trước”.

Hoàng Tam nửa chừng quay lại, không hiểu chuyện gì, hỏi ra thì mới biết Mã Sơn vừa mới thắng cược hai trăm ngàn.

Anh ta cũng vô cùng kinh ngạc, không ngờ Lý Dục Thần vừa ra tay là đã thắng được hai trăm ngàn rồi.

Chuyện này càng làm anh ta tin rằng hôm nay mình đã tìm về được một cái cây rụng tiền.

“Không thể nào biết trước được!”. Hoàng Tam vô cùng tự tin nói: “Không ai dám gian lận ở đây, không kẻ nào gian lận mà có thể toàn vẹn ra khỏi đây được”.

Mã Sơn đi đổi tiền, hai trăm ngàn thành bốn trăm ngàn, túi tiền cũng trở nên căng phồng, sự tự tin cũng tràn đầy.

“Hoàng Tam, anh được không đấy, có thể đưa chúng tôi vào trong chơi không? Không được thì dẹp đi”.

Hoàng Tam nói: “Đi thôi, không dắt hai người đi thì tôi quay lại làm gì? Có điều, cho tôi nói thêm vài câu, vào trong thì ít nhất phải có một triệu tiền vốn mới vào được. Đương nhiên, thân phận như cậu Lý đây thì một triệu chỉ là chuyện nhỏ, lát nữa khi kiểm tra vốn, cứ quẹt thẻ là được rồi”.

Sự tự tin của Mã Sơn lúc nãy lập tức biến mất, anh ta nhìn sang Lý Dục Thần, chớp mắt, nói: “Này, cậu Lý, hay chúng ta ở bên ngoài chơi chút đã?”

Hai người họ đào đâu ra thẻ ngân hàng, chỉ có mỗi bốn trăm ngàn tiền mặt đó thôi.

Theo mức cược lớn nhất ở đây là hai trăm ngàn, hai người họ chia nhau ra cược, chỉ cần thắng thêm hai ván nữa là được rồi.

Lý Dục Thần ngẫm nghĩ, cũng cảm thấy chỉ còn phương án đó nên anh đang nghĩ cách làm sao để ứng phó với Hoàng Tam.

Hoàng Tam đã cảm thấy có gì đó không ổn, nói: “Chắc không phải hai người chỉ có chút tiền này thôi đấy chứ?”

Mã Sơn tròn mắt: “Đệch, cậu Lý nhà tôi mà thiếu tiền á? Chỉ là đi vội quá quên đem theo thẻ ngân hàng thôi”.

“Không có thẻ ngân hàng thì cũng phải mang theo điện thoại chứ?”, Hoàng Tam nói.

Mã Sơn nhất thời nghẹn họng.

Lý Dục Thần nói: “Ngại quá, tôi quen dùng tiền mặt rồi, lần đầu tiên đến sòng bạc này, tôi không yên tâm quẹt thẻ hay dùng điện thoại”.

Lý do đó rất đường đường chính chính.

“Nhưng tiền mặt của anh cũng đâu đủ”.

Mã Sơn nói: “Không sao, chúng tôi thắng thêm hai ván nữa là có một triệu rồi”.

Hoàng Tam vui vẻ nói: “Anh chắc chắn mình có thể thắng sao? Hơn nữa, mấy ông chủ đang chơi bên trong, đợi hai người thắng xong hai trận nữa thì chắc họ cũng tan sòng rồi”.

Mã Sơn ngây ra, lúc này anh ta mới phát hiện ra mình quên mất thời gian mỗi trận đều rất dài.

Lúc anh ta đang bối rối thì Trần Văn Học đứng bên cạnh bỗng lên tiếng.

“Chỗ tôi có bốn trăm ngàn, cộng thêm lúc nãy anh giúp tôi thắng hai trăm ngàn nữa, vừa hay có sáu trăm ngàn. Hai người cầm đi”.

Mấy người họ đều ngẩn ngơ.

Bèo nước gặp nhau mà lại đưa cho nhau mượn sáu trăm ngàn tiền mặt?

Hoàng Tam hỏi: “Các người quen biết nhau à?”

Trần Văn Học nói: “Cậu Lý mà tôi còn không tin được sao? Lát nữa hai người ra trả lại cho tôi là được rồi”.

Lý Dục Thần không biết tại sao Trần Văn Học lại làm như thế, nhưng anh không có lý do gì từ chối.

Hơn nữa, anh cũng chẳng sợ hãi có cạm bẫy gì trong đây đâu.

“Được, vậy thì cảm ơn nhé”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK