Mục lục
Chiến Thần Tu La
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 11: RƯỢU NGƯỜI TÌNH

“Nói nghe xem, cùng là người của Cục thủy lợi mà sao lại chênh lệch lớn thế nhỉ?”

“Theo tôi thì đây là mánh khóe của Cục thủy lợi, cố ý cho một kẻ cực kỳ thấp kém lót đường để làm nổi bật sự ‘vĩ đại’ của Triệu Lôi chứ sao.”

“Cũng có lý, lần này Cục thủy lợi nở mày nở mặt rồi.”

Triệu Lôi hớn hở thả chìa khóa vào trong hộp, trao cho MC.

MC thật cẩn thận đặt chiếc hộp vào chính trung tâm, quà tặng của Triệu Lôi tuy “bé” nhất nhưng lại được đặt ở vị trí lại bắt mắt nhất.

Triệu Lôi quay lại chỗ ngồi, bắt chéo chân lên.

“Ông Đinh à, thấy món quà này của tôi thế nào?”

Mặt mũi Đinh Nhị Tiến xanh mét, cúi đầu không nói lời nào.

“Ha ha ha ha, sao thế, chẳng phải trước giờ ông thích ganh đua với tôi à?”

“Để xem lần này ông định đua với tôi kiểu gì.”

“Nói rõ cho ông biết nhé Đinh Nhị Tiến, lần này tôi về chắc chắn sẽ được lên làm phó chủ nhiệm, còn ông sẽ phải cút sớm thôi.”

“Ông đấy, đúng là cùng một loại với thằng con rể phế vật kia. Có câu nói như nào ấy nhỉ? Không giống nhau thì không vào cùng một nhà, ha ha ha ha.”

Nghe Triệu Lôi châm chọc mỉa mai như vậy, Đinh Nhị Tiến không nói lại được một câu nào.

Ông thua hẳn rồi.

Bên trong đám người.

Đinh Thu Huyền tức đến run cả người, nhìn ba mình bị người khác chèn ép mà lại không làm được gì, cô thật sự rất muốn đi lên cho Triệu Lôi một cái tát.

Đúng lúc ấy, Giang Nghĩa lặng lẽ nắm lấy tay cô.

“Đừng giận.”

“Lại còn không giận hả?” Đinh Thu Huyền cau mày: “Anh thấy đồ cặn bã kia bắt nạt ba em chưa?”

Giang Nghĩa thản nhiên nói: “Có nhớ anh bảo thích nhất là xem thằng hề nhảy nhót không?”

“Ý anh là sao?”

“Rất đơn giản, Triệu Lôi không nhảy nhót được lâu nữa đâu.”

Đinh Thu Huyền rất khó hiểu: “Người ta đưa biệt thự cao cấp giá mấy chục tỷ, còn ba em đưa bình rượu mười nghìn tám, nhìn kiểu gì cũng thấy Triệu Lôi được lòng người phụ trách, sau này sẽ thăng chức rất nhanh.Còn ba em, khả năng cao sẽ vì thế mà bị khai trừ, sau này không biết sống kiểu gì nữa.Anh còn nói Triệu Lôi không nhảy nhót được bao lâu nữa, nghĩ kiểu gì vậy?”

Giang Nghĩa cười nói: “Chính vì Triệu Lôi tặng biệt thự cao cấp nên mới rước hoạ vào người, ông ta ấy à, đúng là quá ngu.”

“Nói nghe xem nào?”

“Cứ chờ mà xem, trò hay sắp lên sàn rồi, màn biểu diễn của vai hề đã đến phần kết.”

Rất nhanh mọi người đã tặng quà xong.

Phần lớn mọi người đều tặng quà cao sang, hàng chục triệu, hàng trăm triệu, nhưng trước căn biệt thự cao cấp kia của Triệu Lôi thì những thứ quà kia đều phải “tắt nắng”.

Gần như tất cả mọi người đều cho rằng người xuất sắc lần này chắc chắn là Triệu Lôi.

MC nói: “Để đón mời người phụ trách mà lần này để mọi người phải chi tiêu tốn kém rồi, tôi nhất định sẽ gửi tấm lòng của mọi người tới ngài ấy, xin hãy yên tâm.”

Vừa dứt lời, trong đám người, di động của Giang Nghĩa rung lên.

Anh thẳng tay cúp máy, sau đó soạn một tin nhắn gửi đi, tiếp tục ngồi xem như không có chuyện gì.

Sau mấy phút, Lâm Chí Cường lại đi ra lần nữa.

MC hơi sửng sốt: “Trưởng quan Lâm Chí Cường, ngài có việc gì muốn dặn dò ạ?”

Lâm Chí Cường cười ha hả: “Tôi ở phía sau nghe nói mọi người muốn nghênh đón tổng phụ trách nên đặc biệt gửi rất nhiều ‘tâm ý’ tới, nên tới xem thử.”

MC cười: “Tâm ý của mọi người đều ở đây, mời ngài xem thử.”

Trước mắt bao người, Lâm Chí Cường đi tới trước khu vực để quà.

Lâm Chí Cường nhìn qua một cách thờ ơ, mỗi món quà đều nhìn một lần, cuối cùng dừng mắt ở sáu bình rượu Dương Tuấn lâu năm đặt ở góc sân khấu.

Anh ta đi qua, khom lưng nhặt lên.

“Đây cũng là quà tặng à?”

MC cười lạnh nói: “Đúng vậy, đây là tâm ý… của Đinh Nhị Tiến ở Cục thủy lợi.”

Mọi người sôi nổi quay đầu nhìn Đinh Nhị Tiến bằng ánh mắt cười nhạo, Đinh Nhị Tiến xấu hổ giấu mặt vào trong cánh tay, không còn mặt mũi nhìn người khác nữa.

Đột nhiên…

Lâm Chí Cường vặn nắp ra, cầm bình ngửa đầu lên uống.

Uống ừng ực liền mấy ngụm.

“Chính nó, chính là mùi vị này, quá tuyệt!”

Hành động lời nói của Lâm Chí Cường khiến mọi người hoang mang, một bình rượu kém cỏi mười nghìn tám trăm đồng mà uống ngon vậy sao?

Anh ta đứng dậy, giơ sáu bình rượu kia lên cao, lớn tiếng nói: “Tôi đã xem qua quà tặng của mọi người rồi, tổng phụ trách thích nhất là sáu bình rượu Dương Tuấn lâu năm này!”

Toàn hội trường kinh ngạc.

Lặng ngắt như tờ.

Ngay cả Đinh Nhị Tiến cũng đờ ra tại chỗ, nghĩ có phải lỗ tai mình có vấn đề nên nghe nhầm chăng?

Một lúc sau mọi người mới phản ứng lại, đồng thời phát ra tiếng cảm thán kinh ngạc.

MC cũng kinh ngạc nói: “Trưởng quan Lâm Chí Cường, chắc ngài không nói đùa với chúng tôi chứ? Rượu Dương Tuấn lâu năm này cũng chỉ có mười nghìn tám trăm đồng một bình, tại sao lại tốt hơn những món quà khác?”

Lâm Chí Cường nhìn bình rượu trong tay như nhìn người yêu.

“Mấy người không hiểu đâu.”

“Người đi quân ngũ ở biên giới phía tây như chúng tôi, ngày ngày vào sinh ra tử, thường xuyên ăn không ngon ngủ không yên, chứ đừng nói tới được uống một chén rượu ngon.”

“Rượu Dương Tuấn lâu năm này là loại rượu phổ biến nhất biên giới phía tây, cũng là rượu mạnh nhất, là thứ rượu mà mỗi binh lính ở biên giới phía tây chúng tôi thích nhất!”

“Chúng tôi uống loại rượu này, an ủi tâm hồn; chúng tôi uống chính thứ rượu này, ra trận giết địch; chúng tôi uống loại rượu này, bảo vệ quốc gia!”

“Đây không chỉ là rượu, mà còn là anh em, là người tình của chúng tôi!”

Từng câu từng chữ hùng hồn dõng dạc, cảm động lòng người.

Sau giây phút kinh ngạc ngắn ngủi, toàn hội trường phát ra tiếng vỗ tay vang dội, vì những chiến sĩ đã đầu rơi máu chảy mà dâng lên sự tôn kính chân thành tha thiết nhất.

Lâm Chí Cường giơ bình rượu Dương Tuấn lâu năm lên một lần nữa: “Cho nên… chọn rượu Dương Tuấn lâu năm là món quà đặc biệt nhất là lẽ đương nhiên!”

Sắc mặt MC không tốt cho lắm, vừa rồi anh ta còn móc mỉa ngay trước mặt Đinh Nhị Tiến, còn vứt quà tặng của người ta xuống đất.

Bây giờ, anh ta không cần mặt mũi nói: “Đúng vậy, loại rượu trân quý như thế đúng là món quà tốt nhất, đồng chí Đinh Nhị Tiến suy nghĩ thấu đáo, hiểu được lòng người, biết được tâm ý của binh lính biên giới phía tây, thật sự là đồng chí tốt, người bạn tốt của chúng ta. Xin hãy dành tràng pháo tay nhiệt liệt cho đồng chí Đinh Nhị Tiến của chúng ta!”

Mọi người vỗ tay sôi nổi, nhất là những người chê cười Đinh Nhị Tiến vừa rồi đều cực kỳ dùng sức, sợ bị Đinh Nhị Tiến ghi thù.

“Tôi nhận ra từ trước rồi, người này chắc chắn không phải tầm thường.”

“Có thể săn sóc tới binh lính, không lấy những thứ tiền tài vật chất làm quà, chính là hành động của đại trượng phu.”

“Đinh Nhị Tiến đúng là đồng chí tốt của Cục thủy lợi.”

Con người chính là như vậy, lúc bạn ngã thì ai cũng đến giẫm một chân, nhưng khi bạn vùng lên thì lại xúm tới nâng bạn lên tận trời.

Trong mười mấy phút ngắn ngủi, Đinh Nhị Tiến đã trải qua vui buồn hai ngả.

Ông ta đứng lên chắp tay làm lễ với mọi người, cười không khép nổi miệng, mặt mày hớn hở, cực kỳ đắc ý, màn sương mù lúc trước hoá thành hư vô.

Trong đám người.

Giang Nghĩa nhìn thoáng qua Đinh Thu Huyền còn đang khiếp sợ, cười nói: “Sao nào, gợi ý của anh có tốt không?”

Đinh Thu Huyền hừ một tiếng: “Mèo mù vớ được cá rán.”

“Ha ha.” Giang Nghĩa khẽ lắc đầu, nói: “Vậy mèo mù anh đây lại vớ cá rán lần nữa cho em xem nhé, chờ một chút, ‘tên cặn bã’ Triệu Lôi kia sắp tiêu rồi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK