Mục lục
Chiến Thần Tu La
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 81

Giang Nghĩa cười một tiếng: “Không phải là ông ta đã nói đó à, đồng ý chấp nhận bất cứ sự trừng phạt nào, cho nên em muốn làm như thế nào thì cứ làm như thế đó, mối hận của em với Lê Hùng Phong, em có thể tùy tiện phát tiết.”

Đinh Thu Huyền gật đầu, quay người lại nói với Lê Khôn: “Được thôi, vậy tôi sẽ trừng trị ông…”

Mồ hôi lạnh của Lê Khôn vẫn luôn tuôn xuống, trong lòng không ngừng cầu xin Đinh Thu Huyền tuyệt đối đừng có nhắc tới yêu cầu gì quá đáng.

Chỉ nghe thấy Đinh Thu Huyền nói: “Tôi trừng phạt ông… tất cả mọi người nhà họ Lê sáng sớm phải đưa thức ăn sáng miễn phí cho các cô các chú lao công bảo vệ môi trường.”

Ách…

Lê Khôn dở khóc dở cười, cái này được coi như là trừng phạt hả? Đây là hoạt động công ích mà!

Chuyện đó với nhà họ Lê mà nói, nó căn bản không phải là chuyện gì hết, ngược lại còn có thể thông qua hoạt động này để cứu vớt lại thanh danh của nhà họ Lê, tại sao lại không làm?

Ông ta thở phào nhẹ nhõm, liên tục cúi đầu với Đinh Thu Huyền: “Cô Đinh, cô thật sự đại nhân đại lượng, tôi chúc cô phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn, trẻ mãi không già.”

Đinh Thu Huyền nghe thấy như vậy, toàn thân đều nổi da gà: “Được rồi được rồi, tôi đã trừng phạt các người rồi, các người đứng dậy hết đi, về hết đi.”

“Tuân mệnh.”

Lê Khôn đứng dậy vẫy tay với đám người: “Đều đứng lên hết đi, đi chuẩn bị đồ ăn với tôi, bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày chúng ta phải mang thức ăn sáng đến cho nhân viên bảo vệ môi trường.”

Ông ta dẫn theo đám người đi khỏi.

Lúc đi ngang qua bên cạnh Đinh Trung, Lê Khôn nói: “Đinh tổng, thân là chủ ở trong nhà, là ông nội của cô Đinh, vậy mà chẳng biết xấu hổ đặt cháu gái của mình vào trong nguy hiểm, chỉ vì lợi ích nhỏ bé của ông. Loại người giống như ông, chỉ đáng giá với hai chữ… rác rưởi!”

Nói xong, ông ta quay đầu bước đi.

Đinh Trung bị người ta cà khịa, sững sờ đứng nguyên tại chỗ, vẫn không hiểu có chuyện gì xảy ra.

Tại sao ông ta một mực lấy lòng Lê Khôn, cuối cùng lại trở thành đối tượng bị Lê Khôn nhục mạ? Thân phận gia chủ này thật sự khiến ông mất mặt quá rồi.

Đinh Thu Huyền đi tới, cô nói: “Ông nội, ông cũng đã nhìn thấy chuyện ngày hôm nay rồi đó, đầu tư cũng đã kéo đến rồi, người nhà họ Lê cũng đã đến đây xin lỗi. Cho nên, chắc là Giang Nghĩa không cần rời khỏi nhà họ Đinh đâu nhỉ?”

Mọi thứ đều thành công, đương nhiên Giang Nghĩa không cần phải rời đi.

Đinh Trung cố gắng nén giận gật đầu.

Rốt cuộc, mặt mày Đinh Thu Huyền cũng đã hớn hở, cô phóng thích toàn bộ nỗi lo mà mình đã kìm nén ở trong lòng nói với Giang Nghĩa: “Tốt quá đi thôi, rốt cuộc anh cũng không cần rời khỏi em rồi… à… nhà họ Đinh.”

Giang Nghĩa nhìn nụ cười ngây thơ rực rỡ của Đinh Thu Huyền, tâm trạng cũng vui vẻ hơn rất nhiều, coi như cũng đáng giá với sự cố gắng nhiều ngày của anh.

Chỉ cần Đinh Thu Huyền vui vẻ, anh làm chuyện gì cũng đáng.

Nhưng mà chuyện này vẫn còn chưa kết thúc.

Giang Nghĩa ung dung bước tới: “Ông, dựa vào tình hình trước mắt, chắc là ván cược này tôi đã thắng, đúng chứ?”

Đinh Trung hừ lạnh một tiếng: “Đúng là cậu thắng, cậu có thể tiếp tục ở lại nhà họ Đinh.”

“Sau đó thì sao?”

“Cái gì sau đó?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK