Mục lục
Chiến Thần Tu La
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 968

Lúc nói lời này, ông ta tận lực nhìn Giang Nghĩa, hiển nhiên là nhằm vào.

Ngụy phó cục lại lạnh nhạt nói ra: “Mảnh đất quy hoạch này được cục xây dựng an bài, cho xí nghiệp đến phân phối xác thực không hợp lý, cho nên bên trên quyết định thu hồi lại. Đinh tổng, xin lỗi, đem văn kiện sử dụng tạm thời quyền phân phối giao ra đi.”

Nói mà tương đương không nói.

Đinh Trung cắn răng, trong lòng ngàn từ phắc chạy qua, nhưng là ngoài miệng không dám nói.

Người ta là quan, bạn phải dựa vào người ta ăn cơm, nói sai một câu đều không được.

Bất đắc dĩ.

Đinh Trung để cho người ta mang văn kiện tới, giao cho Ngụy phó cục, sau đó trơ mắt thấy Ngụy phó cục đem quyền phân phối thu hồi, mang theo hai tên cấp dưới rời đi.

Trước khi đi, ai cũng không có chú ý tới Ngụy phó cục lặng lẽ nhìn thoáng qua Giang Nghĩa, nhẹ nhàng thở ra, giống như vô cùng e ngại Giang Nghĩa.

Kỳ thật lúc ở trong phòng, Ngụy phó cục từ đầu tới đuôi đều không nhìn Giang Nghĩa một chút.

Một mực chờ Ngụy phó cục rời đi, Giang Nghĩa mới mở miệng nói ra: “Bây giờ quyền phân phối không ở trong tay mấy người, chúng ta cũng không cần lưu lại, tạm biệt.”

Giang Nghĩa khoác lên tay Đinh Thu Huyền, quay người muốn đi.

“Chờ chút!” Đinh Trung một ngụm gọi anh lại.

“Có việc?”

“Giang Nghĩa, tôi không hiểu càng không phục, tại sao cục xây dựng nghe lời cậu như vậy?”

Giang Nghĩa cười: “Ông sai, cục xây dựng không phải nghe lời của tôi, mà là không quen nhìn một ít người lấy việc công báo thù riêng, sử dụng đồ vật của công xem như đồ của riêng mình.”

Nói xong, Giang Nghĩa mang theo Đinh Thu Huyền rời đi.

“Giang Nghĩa!!!”

Đinh Trung hung hăng ngồi trên ghế, tức thở không ra hơi, lại một lần nữa bại bởi Giang Nghĩa, đã không nhớ ra được là lần thứ mấy, dù sao mỗi một lần giao thủ đều sẽ thua.

Vì sao lại như vậy?

Một con rể tới nhà vô dụng, tại sao lần nào cũng sẽ thua bởi cậu ta?

Đinh Trung không phục.

Ông ta ngồi trên ghế hít thở, không nghĩ ra tại sao mỗi lần đều bại bởi một phế vật như vậy.

Đinh Phong Thành ngược lại là không sao cả, dù sao không phải thua lần đầu tiên, cũng đã sớm quen.

Khác biệt nhất chính là Đinh Hoàng Liễu, cô ta nhìn Đinh Phong Thành lại nhìn Đinh Trung, do dự mãi, nói ra: “Ông nội, Giang Nghĩa thật sự là quá ghê tởm, cháu cảm thấy phải nghĩ biện pháp xử lý cậu ta!”

Đinh Phong Thành ha ha cười ngây ngô: “Đừng làm bậy, cũng không phải chưa nghỉ tới. Chị cũng không suy nghĩ lại, trước trước sau sau chúng ta đã nghĩ ra biết bao nhiêu cách, có cách nào hữu dụng không?”

“Kết quả là không có giết chết Giang Nghĩa, ngược lại làm chúng ta nửa chết nửa sống.”

“Tôi xem như nhìn thấu, Giang Nghĩa chính là khắc tinh! Cho nên, tỉnh lại đi, đừng ở không đi gây sự, còn sống không tốt đẹp sao? Sao phải tự mình chuốc lấy cực khổ.”

Lời này nói ra hiện rõ sợ hãi, nhưng đúng là có lý.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK