Mục lục
Nhan Tiểu Thư, Em Mãi Là Người Tình
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cô ôm đầu gầm nhẹ lên một tiếng, sắc mặt Nhan Nhã Quỳnh lại càng tái nhợt hơn.

“Anh cứ nghĩ là em ích kỷ cũng được, em không muốn trở về Hải Phòng, bây giờ em sống ở đây cũng rất tốt, em có Hướng Minh là đủ rồi, em không cần những người khác, Hướng Minh ở đây cũng rất vui vẻ, em không muốn trở về tự tìm phiên phức đâu, anh…”

Nắm lấy góc áo của Nhan Kiến Định, nước mắt bất ngờ rơi trên mặt cô, cô cố gắng giải thích với anh ấy.

Nhan Kiến Định sững sờ, nhìn Nhan Nhã Quỳnh cúi thấp đầu mà nói bản thân cô không muốn trở về, anh ấy cũng không ngờ phản ứng của cô lại lớn như vậy.



Nhìn Nhan Nhã Quỳnh đau khổ như vậy, trong mắt Nhan Kiến Định tràn ngập lửa giận, anh ấy chỉ hy vọng em gái mình có thể sống một cuộc sống thật hạnh phúc, mặc dù hiện giờ Nhan Nhã Quỳnh trông có vẻ sống vô cùng hạnh phúc nhưng anh ấy có thể cảm nhận được thật ra cô sống không vui vẻ chút nào cả.

Âm thầm an ủi em gái đang khóc †rong ngực mình, anh nhíu mày nói: “Nhan Nhã Quỳnh, thời gian đã qua lâu như vậy rồi, cũng đến lúc em nên đối diện với nó rồi.”

Áo sơ mi trắng trên người Nhan Nhã Quỳnh đã nhăn nhúm, sắc mặt tái nhợt đến trong suốt, trong đôi mắt ấy đang ẩn chứa một nỗi tuyệt vọng cùng nỗi nhớ nhung mờ mịt, do dự một lúc lâu, cô mới rời khỏi ngực của Nhan Kiến Định: ‘Dạ, chúng ta bắt buộc phải trở về sao anh?”

“Bắt buộc phải trở vê, chúng ta còn chưa điều tra rõ ràng mối thù của bố mẹ, anh sẽ không để bố mẹ vô duyên vô cớ bị người khác hãm hại như vậy đâu…

Sắc mặt Diệp Phi vốn dĩ đã tái nhợt, nay lại càng thêm trắng bệnh, yếu ớt nói: “Em xin lỗi anh, là do em tùy hứng, là em bị che mắt, đã quên mất mối thù của bố mẹ, em thật có lỗi với bố mẹ…

“Em với anh trở về Hải Phòng, anh yên tâm đi, em sẽ dẫn theo Hướng Minh cùng nhau giúp anh. Nhan Nhã Quỳnh lau khô nước mắt trên mặt, ngẩng đầu cười nhìn về phía Nhan Kiến Định: “Nhưng em không muốn có bất kỳ mối quan hệ nào với Giang Anh Tuấn, anh nhớ viện cớ giúp em nhét”



Nhan Kiến Định xoa đầu Nhan Nhã Quỳnh, lộ ra biểu tình như trút được gánh nặng: “

Tất nhiên rồi, việc này anh đã giúp em viện cớ từ sớm rồi, những năm ấy Giang Anh Tuấn đã khiến em phải chịu nhiều đau khổ, anh sẽ giúp em đòi lại gấp đôi, sẽ không để cho anh ta sống tốt đâu”

“Dạ, em biết anh là tốt nhất mà, vậy khi nào chúng ta xuất phát ạ, để em còn nói cho Hướng Minh biết nữa”

Mặc dù trong lòng cô vẫn không muốn trở về Hải Phòng, nhưng khuôn mặt Nhan Nhã Quỳnh vẫn nở nụ cười, giả vờ như cô đang rất vui vẻ.

“Em không cần lo lắng Hướng Minh bên kia đâu, anh đã nói với Hướng Minh rồi, đại khái chắc khoảng trong mấy ngày này, về cơ bản thì anh đã chuyển gần hết sản nghiệp về Hải Phòng rồi.”

Nhan Kiến Định nhăn mày nhìn vẻ mặt miễn cưỡng tươi cười của Nhan Nhã Quỳnh, vô cùng đau lòng: “Nhan Nhã Quỳnh, em tin anh không?”

“Sao anh lại hỏi như vậy, tất nhiên là em tin anh rồi!”

Cô hơi ngạc nhiên quay đầu lại nhìn vào mắt Nhan Kiến Định, Nhan Nhã Quỳnh không chút do dự nói.

“Anh sẽ không để em chịu nhiều uất ức đâu, Nhan Nhã Quỳnh, tất cả mọi người ở Hải Phòng đã từng ức hiếp em, từng người từng người một, anh nhất định sẽ giúp em đòi lại gấp bội, những người đã từng bắt nạt em, không một ai có thể sống hạnh phúc trên đời này được nữa đâu.

Viên ngọc của nhà họ Nhan bọn họ, yêu thương, nuông chiều nhiều năm như vậy rồi, lại có thể bắt cô chịu nhiều đau khổ như vậy, nếu chuyện này mà không giải quyết được, vậy thì anh ấy cũng không còn mặt mũi nào mà đi cúng bái bố mẹ nữa rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK