Mục lục
Nhan Tiểu Thư, Em Mãi Là Người Tình
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trần Nhật Linh rất thẳng thắn, nửa người dựa vào ghế sô pha, dáng vẻ lười biếng.

Trần Hiền suy tư một lát, mới cau mày nói: “Trân Tuấn Tú sẽ không bỏ qua cơ hội lần này, trước đó tôi đã dò được tin, đoán chừng hai ngày này ông †a sẽ ra tay, cụ thể thế nào thì ông ta không nói, nên tạm thời tôi không rõ ràng.’ Nói đi nói lại, hai người cũng không nắm được đầu mối hữu dụng, Trần Hiền hừ lạnh một tiếng, quả nhiên là mấy con cáo già, không để lộ chút có ích nào, thứ lộ ra đều không ảnh hưởng tới toàn cục chút nào, thật sự là một kẻ so với một kẻ còn biết giả bộ hơn.

“Tạm thời tôi không thể quay về bên cạnh Dương Thừa Húc, dựa theo tính bao che nhược điểm của Dương Minh Hạo, bây giờ đoán chừng ông ta đã đưa Dương Thừa Húc lên máy bay ra nước ngoài ngay lập tức rồi, còn có một lần Dương Thừa Húc say rượu có nói với tôi, Dương Minh Hạo có giao cho anh ta một thứ đồ rất quan trọng, nói thời khắc mấu chốt có thể mang ra cứu mạng. Lần này Dương Minh Hạo thất thủ, Giang Anh Tuấn không chết, tôi đoán chừng ông ta sẽ chó cùng rứt giậu.



Trần Nhật Linh híp mắt không ngừng hồi tưởng lại những lời Dương Thừa Húc nói, có đôi khi cô ta không biết rốt cuộc Dương Minh Hạo nghĩ thế nào lại dạy con trai mình thành một kẻ… ngây thơ như vậy? Không hề có tâm tư riêng, cô còn chưa kịp nói mấy lời khách sáo đã khai toàn bộ những gì nên khai rồi. Nếu như ngày nào đó Dương Minh Hạo rớt đài, đoán chừng phần lớn đều do Dương Thừa Húc mà ra.

“Tôi còn có một việc muốn hỏi cô.”

Thấy đã không hỏi ra được tin gì có ích, cả người Trần Hiền thả lỏng, dựa vào ghế sô pha nhìn Trân Nhật Linh.

“Nhân lúc tâm trạng tôi tốt, có vấn đề gì tranh thủ hỏi đi, qua hôm nay là tôi sẽ không có lòng tốt như vậy nữa đâu.’ Hai chân bắt chéo, một tay đỡ lấy đầu, Trần Nhật Linh nở nụ cười, trên gương mặt hồng hào lộ ra mấy phần quyến rũ.

“Chuyện Trần Tuấn Tú sửa lại biệt thự nhà họ Trần, cô có biết không.”



Cả tòa biệt thự được sửa lại hoàn toàn, nếu muốn lừa gạt tất cả mọi người trong Hải Phòng để ra tay, thì cũng phải mất từ ba đến năm năm, khi đó Trần Nhật Linh vẫn còn ở biệt thự nhà họ Trần.

“Chuyện sửa chửa tôi cũng biết một chút, nhưng cũng không rõ ràng, thật ra chuyện này có khả năng ngay cả Vũ Tuyết Phương cũng không biết, tôi biết được là do trong lòng tôi có nghỉ ngờ, lén lút điều tra rất lâu mới biết được một chút.”

Nói đến chuyện này, trong lòng Trần Nhật Linh bỗng nhiên trâm xuống, bảy năm trước Trân Tuấn Tú bắt đầu cải tạo lại biệt thự, cô ta phát hiện được một chút mánh khóe là vào một lần nào đó vô tình bị đánh thức lúc nửa đêm, khi ấy không để trong lòng, không ngờ bây giờ lại có thể phát huy tác dụng.

“Cô biết mật thất trong phòng làm việc của ông ta ở chỗ nào không?”

Nhắc tới cũng buồn cười, dù cho anh ta phí hết tâm tư, vừa giả bộ vừa lén lúc điều tra, nhưng lâu như vậy, thậm chí ngay cả trong phòng làm việc có thư ký hay không cũng không rõ, huống chỉ trong biệt thự còn có một tâng hâm được sửa đổi tương đối lớn, anh ta càng không tìm được đường đi vào, cũng không biết lúc ấy Trần Tuấn Tú nghĩ thế nào. Những thứ này được tạo ra một cách tỉ mỉ như vậy, cho tới bây giờ ngay cả một đầu mối cũng không đào ra được.

“Tôi không rõ phòng làm việc lắm, có điều tâng hầm trong biệt thự tôi biết chính xác đường đi vào, còn cả mật mã và cách vào của cửa phòng trong tầng hầm tôi cũng biết, lúc đó thế lực của Trần Tuấn Tú vẫn chưa lớn như bây giờ, cộng thêm việc không quá coi trọng tôi, cho nên tôi tra xét nửa năm, trên cơ bản những thứ không quan trọng lắm đã bị tôi tra được rõ ràng, có điều loại phòng làm việc như vậy, ngoại trừ Vũ Tuyết Phương, một lần tôi đều không được đi vào, mật thất tôi càng không có khả năng biết…

Sớm biết năm đó đã điều tra nhiều một chút, bây giờ hỏi cái gì cũng không biết đúng là tính toán không chu toàn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK