Mục lục
Nhan Tiểu Thư, Em Mãi Là Người Tình
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Chẳng biết lo nghĩ gì hết, đến lúc bị người ta lừa thì đừng về tìm anh khóc lóc, NhanMinh Tú, anh nói cho em biết, hôm nay anh nhất quyết không đi nữa, anh đã nhận cho em vai diễn kia rồi, cho dù trói em lại thì cũng phải đưa em về!”

Ôn Đức Duy nói xong thì vén ống tay áo lên, hung hăng đi về phía NhanMinh Tú, trông cứ như sắp xông vào đánh cô ấy đến nơi.

Nhưng mà anh ta còn chưa kịp đến gần cô ấy thì đã bị hai vệ sĩ đè xuống mặt đất, mặt anh ta đỏ bừng lên, nhưng lại giống như một con cá bị vứt lên bờ, giãy tưng tưng nhưng không dậy nổi.

NhanMinh Tú đã đứng dậy định chạy về phía sau rồi bỗng mắt chữ O mồm chữ A nhìn lại, Nhan Nhã Quỳnh vẫn bình chân như vại, từ đầu đến cuối, không chỉ vẻ mặt, ngay cả độ cong của tóc cũng không hề thay đổi, trông cô cực kỳ an tĩnh.

Sau khi bình tĩnh lại, NhanMinh Tú ngồi lại ghế sofa, ho nhẹ một cái nhìn Ôn Đức Duy vẫn đang cố gắng giãy giụa trên mặt đất, cô không nhịn được che miệng cười khúc khích, đôi lông mày cong cong, hai gò má phinh phính nhô lên, nhìn mà muốn véo một cái.

“Mau bảo họ thả anh ra, người ở đầu xông vào thế này! NhanMinh Tú, nếu như em còn dám cười anh nữa thì em xác định xong đời luôn đấy!”

Ôn Đức Duy bị đè xuống đất thế rồi mà vẫn không chịu yên, anh ta cố gắng dùng hết sức lực ngẩng đầu lên nhìn cô ấy.

“Nhưng mà bộ dạng này của anh trông rất buồn cười!”

Nói dứt câu, dường như NhanMinh Tú lại nghĩ đến điều gì đó, chạy “uỳnh uỳnh uỳnh”

lên tầng trên, một lát sau cô ấy cầm một chiếc máy chụp ảnh xuống.

“Anh đoán xem, nếu như những người trong nghề nhìn thấy dáng vẻ này của anh thì họ sẽ nghĩ thế nào?”

NhanMinh Tú vừa chụp ảnh vừa cười nói với Ôn Đức Duy, cô ngồi xổm xuống đất, ống kính máy ảnh gần như dí sát vào mặt anh ta.

“NhanMinh Tú, con nhóc chết tiệt kia, em bảo bọn họ buông anh ra mau!”

Ôn Đức Duy giãy giụa không lại, cuối cùng chỉ có thể từ bỏ, anh ta nằm ườn ra mặt đất, vẫn ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ chót, trợn tròn lên nhìn NhanMinh Tú.

“Muốn xin xỏ thì cũng phải có thái độ xin xỏ một chút chứ, bây giờ anh rảnh rỗi quá mức, không có việc gì làm nên từ sáng tới tối cả ngày đều lượn qua đây bắt em về, anh vẫn độc thân đúng không?”

“..”

Ôn Đức Duy không biết trả lời vấn đề này thế nào, rõ ràng đang nói ngon lành, đột nhiên lại kéo sang chuyện anh ta độc thân là thế nào, chẳng lẽ bản thân cô ấy hết ế rồi còn bắt người bên cạnh cô ấy cũng phải tìm người yêu mới được à!

“Anh nhìn lại bản thân mình đi, ngoại hình không tệ, miễn cưỡng vẫn tính là một người đẹp trai, tính cách cũng khá ổn, có lẽ ở công ty chúng ta có không ít em gái thích mẫu người như anh đâu nhỉ?”

NhanMinh Tú vừa nói vừa nhân cơ hội chụp mấy tấm anh ta đang há to miệng ra.

Cuối cùng, sau khi chụp được hẳn một bộ rồi thì cô ấy cười híp mắt vỗ cánh tay vệ sĩ đang nắm cổ tay Ôn Đức Duy, ra hiệu cho họ có thể buông anh ta ra rồi, sau đó cô vừa thưởng thức ảnh vừa đi vê phía sofa.

“NhanMinh Tú, anh khuyên em tốt nhất xóa hết mấy tấm anh ta đi ngay Ôn Đức Duy vung tay, đứng dậy một cách khó khăn, thời gian bị ấn xuống quá dài nên không chỉ tay mà chân anh ta cũng tê nhức rã rời, cứ như có hàng nghìn cây kim đang đâm lên người anh ta, hít ra thở vào từ từ rồi lắc chân, cố gắng để cơ thể thoải mái hơn một chút.

Anh ta khập khiếng mãi mới đi tới chống tay lên bàn uống nước rồi ngồi xuống ghế sofa, trên mặt anh ta không có cảm xúc gì hết, nhìn NhanMinh Tú vẫn đang vui vẻ nghịch máy ảnh, anh ta hừ lạnh một tiếng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK