Mục lục
Nhan Tiểu Thư, Em Mãi Là Người Tình
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đang nghĩ ngợi thì ở cửa truyền đến tiếng động, tiếng bước chân đồng loạt truyền đến, NhanKiến Định cau mày ngôi lại trên ghế.

“Cốc cốc cốc!”

Sau khi gõ cửa, Yaren cũng không đợi NhanKiến Định lên tiếng đã đẩy cửa đi vào rồi trực tiếp ngồi trên ghế sô pha mà không hề có một chút khách khí, bảy tám người vệ sĩ đứng ngay ngắn xung quanh đứng anh ta giống như anh ta đang phải đối mặt với một nhân vật nguy hiểm.

“Không biết ngài Yaren gióng trống khua chiêng đến đây là vì chuyện gì? Hơn nữa còn mang nhiều vệ sĩ thế này, người ngoài không biết sẽ tưởng rằng ngài muốn đối phó với tôi đấy!”

NhanKiến Định giả vờ như không biết chuyện gì, đứng lên tiến tới.

Anh ta cũng không thèm để ý là đảm vệ sĩ này đang nghĩ gì, đặt mông ngồi xuống một bên và đưa tay rót một ly nước sau đó đưa tới.

“Kiến Định cứ nói đùa. Chỉ là một thời gian trước tôi bất ngờ xảy ra chút chuyện nên có chút phản ứng hơi quá mà thôi. Lần này tới đây chủ yếu là để thăm cậu và bố một chút, trở lại lâu như vậy rồi mà vẫn chưa đến công ty một lát, dù sao nơi này cũng là nơi mà trước đây tôi từng làm việc, ít nhiều gì cũng có một chút kỷ niệm. Tôi chỉ đi dạo một lát rồi sẽ đi ngay, sẽ không làm phiền đến công tác của cậu, trở về tiếp tục cố gắng đi!”

Yaren cười híp mắt vỗ lên bả vai của NhanKiến Định một cái, mới nhìn thì đúng là giống như anh ta thật sự chỉ tới thăm nơi này một chút vậy, thậm chỉ chờ NhanKiến Định trở lại chỗ ngồi, anh ta còn giả vờ như thật, đứng lên sờ bên trái một cái nhìn bên phải một chút, giống như đúng là có chút nhớ nhung.

“Trước đây ngài Yaren cũng làm việc ở đây à?”

Một con người to đùng ở chỗ này, bên cạnh còn có một đám vệ sĩ cao lớn vạm vỡ, cho dù NhanKiến Định ngây ngốc cỡ nào thì anh ta cũng không thể yên lặng làm việc trong tình huống này được.

Anh ta dứt khoát ném cây bút trong tay lên bàn, dựa vào ghế khoanh tay trước ngực, câu được câu không trò chuyện.

“Trước kia nơi này đúng là văn phòng làm việc của tôi, lúc ấy tôi mới vừa lên làm Phó tổng giám đốc, cũng coi như là một cột mốc quan trọng trong việc kinh doanh của tôi cho nên tôi mới đặc biệt nhớ căn phòng làm việc này”

Lấy một quyển sách từ trên giá sách xuống, Yaren vừa xem vừa nói.

“Vậy đúng là tôi và ngài Yaren cũng có duyên đấy, nhưng mà…”

“Đã tới thì sao không đi tìm bố trước hết đi theo bố.”

NhanKiến Định còn chưa nói hết câu thì đột nhiên cửa bị đẩy ra, Công tước Otto đi vào với khuôn mặt không cảm xúc, trong nháy mắt cắt đứt lời anh ta.

“Hôm nay bố ở công ty à, đúng là chuyện hiếm thấy. Nếu như bố đã nhiệt tình mời mọc thì tất nhiên con cũng không dám không nghe. Kiến Định tiếp tục cố gắng làm việc đi nhé!”

Yaren giơ giơ tay, mỉm cười giống như một người cậu bình thường, không có một chút nguy hiểm nào vậy.

Mang Yaren rời khỏi phòng làm việc, trước khi đi Công tước Otto còn đứng ở cửa chần chờ một hồi và chớp chớp hai mắt ra hiệp cho NhanKiến Định.

Lúc này mới họ nhẹ tồi rời đi, hai tay chống gậy và chầm chậm bước từng bước đi về phía trước, nhưng mà lúc bọn họ đi, hình như Yaren đi trước một chút, cả đoạn đường Công tước Otto đều hơi khom người cúi đầu, nhìn qua rất giống như một người giúp việc già vậy.

“Lần này chuẩn bị làm ẩu đến khi nào thì đi?”

Hàng năm hai cha đều không gặp nhau được mấy lần, bình thường miễn cưỡng tụ tập một chỗ thì từ đầu đến cuối cũng chẳng nói chuyện bao nhiêu, nhưng suốt dọc đường Yaren đều cười híp mắt, người bình thường nhìn thấy cảnh này cũng sẽ cảm thấy đứa con trai này là một đứa con tốt tính, nhìn lại Công tước Otto thì ngược lại, nói chuyện nhạt nhẽo, giọng nói cũng có chút lạnh lùng, chỉ cần nhìn cũng biết là không dễ chọc, hơn nữa tính khí còn khó chịu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK