Mục lục
Nhan Tiểu Thư, Em Mãi Là Người Tình
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau khi máy bay cất cánh, Nhan Nhã Quỳnh mới nhận được tin tức, anh trai đã đưa chị dâu tương lai về ra mắt bố mẹ rồi, sau khi cô bày tỏ sự tiếc nuối vì không thể tham gia việc quan trọng như vậy xong liền vui vẻ cho tài xế đưa cô đi đến công ty tìm Giang Anh Tuấn.

Lúc trước cả ngày cô chỉ lo ở bên cạnh Minh Tú, chút nữa thì quên mất Giang Anh Tuấn, hôm qua người đàn ông keo kiệt hay ghen nào đó nổi giận rất lớn, nếu bây giờ không mau chóng đi dỗ dành mà cứ để kéo dài, sau này muốn dỗ thì càng thêm khó khăn hơn.

Rất nhanh đã đến dưới tòa nhà công ty, Nhan Nhã Quỳnh hắn giọng rồi chầm chậm đi vào bên trong, thành thuộc đi vào thang máy chuyên dụng của chủ tịch, vừa hay gặp được Giang Anh Tuấn từ một thang máy khác đi ra, theo sau là một đám người nữa, trông giống như chuẩn bị ra ngoài đàm phán, Nhan Nhã Quỳnh nhưởng mày, trước hai lựa chọn giữa đi lên hay đợi họ cùng lên, cô không hề do dự chọn cái thứ hai.

Rón rén trốn ở gốc cây của công ty, còn chưa đi được hai bước đã bị vệ sĩ cách đó không xa tóm được đưa đến trước mặt Giang Anh Tuấn.

“Bây giờ qua đây để làm gì, không ở bên cạnh chị dâu tương lai của em nữa sao?”

Giang Anh Tuấn vắt chéo chân ngồi trên ghế, trên đùi có hai tập tài liệu, vừa lật vừa hỏi, ngoại trừ lúc cô bị đưa đến có ngước đầu lên nhìn một cái, cho đến bây giờ chưa từng ngẩng đầu lên.

“Thì em nhớ anh, nên mới đến đấy thăm anh, anh đừng nhỏ nhen như thế chứ, không phải bây giờ em qua với anh rồi sao!”

Nhan Nhã Quỳnh mặt dày cọ xuống đùi của Giang Anh Tuấn, hai tay vòng lên cổ của anh, khum eo, đỏ mặt nhìn anh.

“Anh làm sao quan trọng bằng bạn của em được, Nhan Nhã Quỳnh, bản thân em hãy suy nghĩ thật kĩ xem, từ khi NhanMinh Tú xuất hiện đến bây giờ, rốt cuộc em đã bỏ mặc anh bao nhiêu ngày rồi, thấy cô ấy ở một mình liền lập tức thu dọn đồ ngủ qua bên đó, để anh cùng Hướng Minh và cả Tinh Hòa trong phòng một mình, bây giờ em nói gì cũng vô ích thôi, anh rất giận, cực kì tức giận, kiểu tức giận mà không dỗ được ấy!”

Anh dùng một tay kéo người ở trong lòng mình ra đặt lên số pha, Giang Anh Tuấn khá nhẹ nhõm biểu đạt mình vô cùng tức giận, nói xong tiếp tục cúi đầu xử lý tài liệu trên tay, trông có vẻ như đã kiên quyết không quan tâm đến người khác nữa.

Tuy rằng chuyện này là do mình làm sai, nhưng với tư cách là một cô gái đã bị chiều hư, Nhan Nhã Quỳnh tỏ ra ủy khuất, nói đến là đến, nước mắt giống như được mở vòi vậy, “lách tách lách tách”

rơi xuống, khuôn mặt nhỏ lập tức đỏ hơn nửa.

“Em cũng đã xin lỗi anh rồi, anh còn muốn thế nào nữa, Giang Anh Tuấn có phải anh không yêu em nữa không, có phải anh cảm thấy ở bên em không còn cảm giác mới mẻ gì nữa, có phải vì em sinh hai đứa con rồi không còn xinh đẹp như trước đây nên anh không cần em nữa rồi…

Vừa khóc vừa khiếu nại, lúc khóc còn xì mũi nữa, nói năng khá rõ ràng, lương của nghề này khá cao đấy, Giang Anh Tuấn nhìn mà thiếu chút nữa đã cười rồi.

Khả năng trả đũa của vợ đúng là cao thật, anh mới nói mấy câu đã bị xuyên tạc thành như vậy.

Nhưng nước mắt của cô vẫn không ngừng rơi, đến cuối cùng người đau lòng vẫn là anh, Giang Anh Tuấn đau đầu xoa xoa ấn đường, đúng là hết cách với cô, chỉ có thể ôm cô vào lòng: “Em đúng là tổ tông của anh mà, đừng khóc nữa!”

“Anh nói xem em nói có đúng không, Anh Tuấn, có phải anh không yêu em nữa đúng không.’ Nhan Nhã Quỳnh ấm ức sà vào lòng anh, nhìn anh bằng đôi mắt long lanh xen lẫn sợ hãi, vừa nhìn thấy anh, sự ngang bướng cũng chẳng còn.

“Là anh không đúng, anh không nên hung dữ với em, Nhã Quỳnh ngoan, đợi anh làm xong thời gian này, anh sẽ dẫn em đi ra ra ngoài chơi nhé!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK