Mục lục
Nhan Tiểu Thư, Em Mãi Là Người Tình
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chỉ cần không phải là điều kiện quá đáng, Giang Anh Tuấn gần như sẽ không từ chối cậu bé, anh gật đầu đồng ý, vừa quay người định đi, đột nhiên quay người lại, cắn chặt răng, lên tiếng:

“Lê Quốc Nam đang ở đây, Hướng Minh có muốn đi thăm anh ta không? Mẹ con vì cứu anh ta mới nằm trên giường bệnh đến bây giờ.”

Lê Quốc Nam đi về sau cùng Trần Bắc và đám vệ sĩ, từ lúc được cứu ra đến bây giờ vẫn chưa tỉnh dậy, chẩn đoán của bác sĩ không được tốt cho lắm, thuốc được dùng quá liều sẽ ảnh hướng đến tính mạng, cụ thể anh cũng không quan tâm nên không rõ.

“Bố đi nghỉ đi, con bảo vệ sĩ đưa đi là được.”



Nhìn thấy cuồng thâm dưới mắt của anh, NhanHướng Minh thở dài, chắp hai tay ra sau như người lớn, ra hiệu cho người vệ sĩ ở bên cạnh, tự mình đi lên phía trước.

Không ngờ cậu bé lại quan sát tỉ mỉ như vậy, lòng Giang Anh Tuấn cảm thấy ấm áp, cũng không cần phải đi theo, hệ thống bảo an ở bệnh viện làm tương đối tốt, huống hồ còn có vệ sĩ của anh đi theo, có lẽ sẽ không xảy ra chuyện gì.

Phòng bệnh của Lê Quốc Nam ở cách xa Nhan Nhã Quỳnh nhất, đồ đạc trong phòng vô cùng đơn giản, chỉ có một chiếc giường và bàn ghế, ngoài mấy đồ như hoa quả ra thì không còn gì nữa, nhìn sơ sài đến khó chịu.

Nếu như không phải vệ sĩ quả quyết đưa cậu bé vào phòng này, cậu bé còn tưởng mình đi nhằm phòng rồi.

NhanHướng Minh do dự một lúc, nhìn người đàn ông không rõ mặt đang nằm trên giường, quyết định đi qua đó xem thế nào.

Vệ sĩ không đi theo vào, chỉ đứng bên ngoài cửa trông coi, cửa phòng không được đóng, lượng ánh sáng lớn chiếu vào từ ngoài cửa sổ, chiếu lên tấm chăn trắng ngần, màu trắng như tuyết có hơi kích thích mắt.



NhanHướng Minh khó khăn bên chiếc ghế lại gần giường bệnh, điều chỉnh vị trí hai lần, cảm thấy vửa ý rồi mới xắn tay áo lên, thở hổn hển chống vào giường để leo lên ghế, vừa giường mắt lên thì nhìn thấy đôi mắt đen nhìn mình, dọa cậu bé lảo đảo, suýt nữa ngã khỏi ghế, may mà tay kịp túm lấy ga giường, mới gắng gượng cho người mình vững lại.

Vỗ vỗ trái tim đang đập loạn lên, NhanHướng Minh trừng mắt nhìn Lê Quốc Nam, tức giận nói: “Chú Nam, cháu có lòng tốt đến thăm chú, sao chú có thể dọa cháu như vậy! Chú sắp dọa chết cháu rồi.”

Điều chỉnh tư thế hai lần vẫn cảm thấy không thoải mái, NhanHướng Minh dứt khoát không ngồi ghế nữa mà đứng dậy, trèo lên giường rồi ngồi cạnh Lê Quốc Nam, đá chiếc ghế bên cạnh hai cái, tâm trạng mới cảm thấy tốt hơn.

“Cháu là ai? Cháu biết chú sao?”

Vừa mới tỉnh dậy, giọng của Lê Quốc Nam còn hơi khàn khàn, tuy rằng âm thanh vẫn dễ nghe như vậy, thế nhưng lời nói ra lại dọa đến NhanHướng Minh.

Cậu bé chau mày đạp giày xuống, khoanh chân lại nhìn anh ta bằng ánh mắt kinh ngạc, chỉ vào mặt mình nói: “Chú Nam, cháu là NhanHướng Minh đây! Chú quên rồi sao? Chú nhìn cháu lớn lên từ nhỏ mà, bây giờ lại không nhận ra cháu nữa sao?”

“Trong đầu chú là một khoảng trắng, chú họ Lê sao?”

Lê Quốc Nam liếm đôi môi khô của mình, anh ta đã tỉnh từ lúc cậu bé bước vào, thế nhưng vừa tỉnh lại, anh ta lại không nhớ một chút gì nữa, những mảnh ký ức trong đầu đều mơ hồ, giống như có một tầng sương mù dày đặc che hết toàn bộ ký ức của anh ta, hơi dùng sức để nhớ lại, đầu lại đau điếng, cậu bé tự nhiên trèo lên giường như vậy, hiển nhiên là biết anh ta, nghĩ đến đây, anh ta tạm thời không hành động thiếu suy nghĩ.

Đợi sau khi cậu bé trèo lên giường, anh ta mới lên tiếng hỏi những chuyện mà mình muốn hỏi.

“Chờ đã chú Nam, cháu giúp chú gọi bác sĩ.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK