Mục lục
Nhan Tiểu Thư, Em Mãi Là Người Tình
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ôm chút hi vọng nhỏ bé, Lê Quốc Nam lôi kéo Giang Anh Tuấn đi ra ngoài, Lâm Tiến Quân mím môi không đành lòng nhìn.

Ngoài cửa sau là biển cả, gió gào thét, vết máu kéo dài đến mép vách núi mới biến mất. Đá thấp kỳ quái gồ ghề, cho dù đàn ông như Lê Quốc Nam nhảy xuống cũng không có bao nhiêu hi vọng sống sót, huống chỉ là Nhan Nhã Quỳnh đã bị thương không nhẹ.

Hơn nữa, chỉ có Lê Quốc Nam biết rằng lúc này Nhan Nhã Quỳnh vẫn đang mang thai một đứa trẻ, hi vọng sống sót càng mong manh hơn.

Nhìn vết máu biến mất, Giang Anh Tuấn quỳ gối, hai tay ôm đầu kêu lên đau lòng, giọng nói run run hồi lâu nhưng cũng không gọi được tên Nhan Nhã Quỳnh.



Đau lòng đến không thở nổi, cả người như bị rán trong chảo dầu vậy.

Đau như bị moi tim ra, đầu óc trống rỗng.

Người ngày hôm qua còn tốt đẹp lúc này đột nhiên biến mất. Giờ phút này tâm trạng Lê Quốc Nam rối bời, chỉ cảm thấy không thở nổi, gương mặt lạnh lẽo và đau đớn, khi đưa tay chạm vào mới nhận ra nước mắt đã không chịu khống chế trào ra.

Anh quỳ trên mặt đất, trong một chốc lát ngắn ngủi, trong đầu hiện lên vô số mảnh vụn ký ức hai người ở bên nhau nhiều năm. Giang Anh Tuấn đột nhiên phát hiện anh không hiểu Nhan Nhã Quỳnh nhiều như anh nghĩ.

“Giang Anh Tuấn, còn chưa rõ đó có phải là Nhan Nhã Quỳnh không! Không ai trong chúng ta tận mắt nhìn thấy Nhan Nhã Quỳnh bị đưa đến đây, tôi không tin được chỉ với chút máu này!”

Lê Quốc Nam nghiến răng, giữ chặt hàm của Giang Anh Tuấn, nắm lấy cánh tay kéo anh lên khỏi mặt đất.

Vừa nói như vậy, Giang Anh Tuấn cũng đột nhiên nghĩ tới. Chỉ thấy một ít vết máu mà thôi, mọi chuyện còn chưa chắc chắn, tất cả vẫn còn có hi vọng.



“Tôi luôn cảm thấy anh có thể bảo vệ Nhan Nhã Quỳnh tốt nên tôi mới an tâm đi Mỹ. Một lần đi liền đi hết năm năm, vì làm việc trong phòng thí nghiệm, không có tin tức nào có thể truyền ra ngoài. Tôi vốn dĩ không muốn. Khi đó tình huống nhà họ Nhankhông tốt, NhanKiến Định hôn mê, Nhan Nhã Quỳnh lại còn nhỏ nhưng tôi nghĩ Hải Phòng có cậu cả nhà họ Giang là anh chống đỡ, Nhan Nhã Quỳnh có thể đợi đến khi tôi quay lại.”

Giọng nói Lê Quốc Nam nặng nề, ngồi ở mép vách núi nhìn sóng biển xa xa, trong lòng hối hận giống như thủy triều tràn ngập.

“… Là tôi không chăm sóc cô ấy tốt”

Lúc xảy ra chuyện, anh ta vẫn đang ở nước ngoài và hoàn toàn không nhận được tin tức gì, sau đó anh ta lại bị ông cụ Chánh lừa gạt, phiêu bạt bên ngoài một năm mới trở về Hải Phòng.

Lúc mới trở về, cả người anh ta giống như phát điên. Lúc đó cũng như bây giờ, anh ta gần như tìm kiếm toàn bộ Hải Phòng mới tìm được Nhan Nhã Quỳnh trong “Thiên Đường”. Lúc đó cô đã thay đổi rất nhiều, anh ta suýt đã không nhận ra. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc full và miễn phí nhé.

Dù anh ta đã cố gắng hết sức để bù đắp trong bốn năm, nhưng giữa hai người vẫn có khoảng cách, cho đến cuối cùng dù hai người ở chung một nhà nhưng cũng chẳng thể nói được vài lời.

“Lần này trở về, vốn dĩ tôi chỉ muốn đưa NhanKiến Định đi. Tôi đã nghĩ nhiều năm tình cảm như vậy, Nhan Nhã Quỳnh sẽ không đến mức quá tệ nhưng không ngờ tôi thực sự nhìn thấy Nhan Nhã Quỳnh lần đầu ở trong “Thiên Đường”. Giang Anh Tuấn, anh không cảm thấy đau lòng sao?”

Trên mặt Lê Quốc Nam lộ ra vẻ khinh thường, dường như anh ta biết được Giang Anh Tuấn đang nghĩ gì trong lòng, vì thế mở miệng xát muối lên nơi đau nhất của anh.

..’ Giang Anh Tuấn không có gì để nói.

Mẫu máu vừa được cảnh sát lấy lại để đối chiếu, tâm trạng của cả hai tốt hơn so với lúc mới bắt đầu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK