Mục lục
Nhan Tiểu Thư, Em Mãi Là Người Tình
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trên mặt Dương Thừa Húc đầy nước mắt, lời nói có chút nghẹn ngào, trong cuộc đời vô vị tẻ nhạt hai mươi mấy năm của anh ta, bố anh ta là cây đại thụ cứng rắn nhất để anh ta dựa vào.

Cho dù như thế nào ông ta cũng bảo vệ anh bình yên, nơi có Dương Minh Hạo ở, anh ta mới coi đó là nhà. Vì vậy cho dù chán ghét Dương Minh Hạo đến đâu, có không thích ông ta thế nào, cuối cùng trong mắt Dương Thừa Húc, cũng chỉ có Dương Minh Hạo mới xứng đáng được anh ta gọi là bố.

“Những chuyện này đợi sau khi con tìm được bố ruột rồi nói sau đi, huống chi tất cả những chuyện này đều chỉ là suy đoán mà thôi, đừng nghĩ nhiều như vậy, trước tiên nghỉ ngơi một chút đi, đợi sau khi ra ngoài, muốn tìm ai thì bảo Abel tìm giúp, chắc chắn ông ta sẽ giúp con!”

Nói xong Dương Minh Hạo khẽ vuốt tóc anh ta, đây là lần đầu tiên hai người ở chung hòa bình như thế, sau khi hai người nói chuyện thêm một lát nữa, mới tự mình nằm xuống giường và ghế sô pha, rất nhanh trong phòng đã trở nên yên tĩnh.

Lúc này Giang Anh Tuấn đã đi ra khỏi tầng hầm, anh vẫn luôn muốn điều tra Gia tộc Húc Nhật, cũng đã tra xét trọn vẹn hai ngày rồi, nhưng vẫn không có một chút tin tức nào, không chỉ riêng anh, anh cả anh trai anh và ông ngoại cũng không điều tra được chút manh mối khả nghi nào.

Chuyện lần trước giống như chỉ là ảo giác vậy, nhưng rõ ràng có rất nhiều điểm không bình thường. Anh trông coi Giang Húc Đông lâu như vậy, hắn vẫn luôn từ chối không chịu thương lượng, nếu đổi lại là gia tộc khác sợ là đã dùng sức mạnh từ lâu rồi, nhưng người của Gia tộc Húc Nhật lại chỉ kêu gào tỏ vẻ sốt ruột, kêu anh nhanh chóng giải quyết, nhưng vẻ mặt của mỗi người đều giống như đang theo dõi anh…

Trong chuyện này hình như có thứ gì đó rất quan trọng đã bị bọn họ bỏ qua rồi, nếu không thì là… Nếu quả thực là như vậy, chuyện đó đúng là quá tệ rồi, có lẽ nhà họ Giang không có ai có quan hệ với Gia tộc Húc Nhật.

Trước kia hễ có chuyện gì, anh còn có thể hỏi ông nội mình một chút để tìm ra manh mỗi, nhưng hiện giờ ông nội anh đã không còn nữa, cho dù muốn hỏi cũng khong có ai để hỏi… Đang lúc nghĩ ngợi miên man đột nhiên ánh mắt anh sáng ngời, nói ra thì về chuyện trong nhà thật ra Quản gia Sơn còn hiểu rõ hơn nhiều so với anh, nói không chừng ông ta sẽ biết chút gì đó, nghĩ vậy cho nên anh vội vàng quay về biệt thự.

Lúc Quản gia Sơn đang tưới hoa ở ngoài sân, Giang Anh Tuấn bước đến, nghiêm túc đứng trước mặt ông ta: “Quản gia Sơn, cháu có một vài chuyện muốn tìm hiểu, về nhà họ Giang trước kia, không biết ông biết bao nhiêu?”

Vừa nói anh vừa đi về phía một cái ghế nhỏ đặt ngoài sân, trên đường đi Giang Anh Tuấn không cẩn thận dẫm vào một vũng nước nhỏ, khiến tâm trạng trở nên khó chịu, mãi cho đến khi ngồi xuống ghế, anh mới miễn cưỡng thoát ra được tâm trạng này.

“Cậu chủ muốn biết điều gì? Đúng ta tôi có biết một vài chuyện trước đây của nhà họ Giang, nhưng ông chủ cũng giấu diếm không ít chuyện, có rất nhiều chuyện tôi cũng không rõ lắm.”

Mấy năm nay ông ta làm quản gia ở nhà họ Giang, đặc biệt là bên người ông Giang chỉ có một mình ông ta, cũng là người tương đối tín nhiệm, cho nên ông ta cũng biết được không ít chuyện, khả năng còn nhiều hơn những gì Giang Anh Tuấn biết.

“Mẹ cháu rốt cuộc là người ở đâu? Cháu nhớ lúc trước ông nội từng nói, mẹ cháu và bố từ nhỏ lớn lên bên nhau, nhưng rốt cuộc bà là người của gia tộc nào thì ông không nói, sau này ông nội cháu có từng nhắc đến chuyện này không?”

Giang Anh Tuấn có chút thấp thỏm nhìn quản gia hỏi, ấn tượng của anh về bố mẹ đã tương đối nhạt nhòa rồi, anh chỉ nhớ loáng thoáng mơ hồ mẹ anh là một người phụ nữ có chút đanh đá, nhưng khi ở trong nhà lại rất hay cười, là một người khi cười rộ lên rất xinh đẹp. Bố anh thì hiền lành hơn một chút, nhưng lúc nào cười cũng chỉ cười mỉm, từ trước đến giờ chưa bao giờ anh thấy ông ấy thoải mái cười to cả.

Bố mẹ anh qua đời sớm, cho dù có chút ấn tượng, phần lớn cũng là do ông nội anh kể lại qua những tấm ảnh chụp gia đình.

“Trước đây ông chủ cũng không nói nhiều về bà chủ lắm, tôi chỉ biết một chút thôi, mẹ cậu và bố cậu không phải thanh mai trúc mã cùng lớn lên bên nhau, lúc hai người quen nhau khoảng chừng mười ba mười bốn tuổi, khi ấy tôi vẫn đang làm việc tại Giang thị, tuy rằng thường xuyên về khu nhà cũ giúp việc, nhưng thật ra cơ hội gặp mặt bố mẹ cậu cũng không nhiều, còn chuyện bố mẹ cậu quen nhau thế nào tôi cũng không rõ lắm.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK