Mục lục
Tối Cường Phản Phái Hệ Thống
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hoàng Bỉnh Thành chiêu đãi Sở Bất Phàm ăn uống thả cửa tại Thịnh Long lâu ăn, nhưng Ngô Đạo Viễn trên đường đi sắc mặt tối đen, đám người Hầu Minh sợ hãi không dám nói câu nào.

Mắt thấy sắp rời khỏi địa bàn Kim Nguyệt phường, Hầu Minh nhỏ giọng hỏi: “Sư thúc, chúng ta làm sao bây giờ? Thả Tô Tín rời đi sao?”

Ba!

Ngô Đạo Viễn trực tiếp tát Hầu Minh một cái, mắng to: “Thả hắn rời đi? Giết người Thanh Thành kiếm phái còn muốn kết thúc như vậy, mặt mũi Thanh Thành kiếm phái đặt ở nơi nào?”

Hầu Minh bụm mặt ủy khuất nói: “Chúng ta làm sao bây giờ? Tô Tín ngày hôm qua đã cưỡi khoái ma ra khỏi thành, hiện tại chúng ta không biết hắn đi hướng nào.”

Hiện tại Hầu Minh cảm giác mình đến Tương Nam một chuyến là sai lầm, không có kiếm được chỗ tốt lại còn chọc ra một thân phiền toái.

Huống hồ chuyện này cũng không thể trách hắn.

Sau khi bọn họ vào Tương Nam nhưng vẫn mai phục bên ngoài Thường Ninh phủ, cũng chờ tin tức của Phương Đông Đình tại đây.

Nhưng lúc này Ngô Đạo Viễn vì việc riêng của mình nên rời đi.

Nếu lúc trước Ngô Đạo Viễn đi theo đám người bọn họ, nhất định có thể nhìn ra quỷ kế của Tô Tín.

Kết quả hiện tại người đã chạy đi, Ngô Đạo Viễn không đề cập tới sai lầm của mình, lại cầm hắn trút giận, nội tâm Hầu Minh giận mà không dám nói gì.

Ngô Đạo Viễn hừ lạnh một tiếng: “Không biết hắn đi hướng nào liền không tra được sao? Cho dù cưỡi khoái mã, trong vòng một ngày hắn có thể chạy bao lâu? Đừng nói cho ta biết cước lực võ giả Tiên Thiên của ngươi lại thua một con ngựa bình thường a.”

Đối với võ giả Tiên Thiên mà nói, cho dù bọn họ không có học qua kinh công nhưng chỉ cần quán thâu nội lực vào chân, tốc độ đi đường của hắn cũng nhanh hơn khoái mã.

Đương nhiên làm như vậy sẽ tiêu hao nội lực, nếu không phải trong tình huống khẩn cấp sẽ không ai liều mạng chạy đi như thế.

Ngô Đạo Viễn lạnh lùng nói: “Huyết Y Lâu có một phần đường tại Thường Ninh phủ, bảo hắn đi tìm người phụ trách Huyết Y Lâu tại Tương Nam, ta cần xác định vị trí của Tô Tín.”

Hầu Minh lập tức kinh ngạc: “Sư thúc, ngươi muốn thuê sát thủHuyết Y Lâu đi giết Tô Tín?”

“Ngu ngốc!”

Ngô Đạo Viễn quát mắng: “Thanh Thành kiếm phái chúng ta nói như thế nào cũng là danh môn chính phái, đi thuê sát thủ Huyết Y Lâu, ngươi muốn người ngoài nhìn chúng ta thế nào? Chúng ta chẳng qua là dùng tiền mua tình báo của Tô Tín mà thôi.”

“Huyết Y Lâu thân là tổ chức sát thủ tiếng xấu rõ ràng, tuy bọn họ không tới mức bị môn phái võ lâm chán ghét như môn phái ma đạo nhưng tóm lại thanh danh không tốt chút nào.”

Nếu không phải Thanh Thành kiếm phái không có nhân thủ trong Tương Nam, không tìm thấy nguồn tình báo cũng sẽ không hợp tác với bọn chúng.

Hầu Minh ngoan ngoãn gật gật đầu, Ngô Đạo Viễn lại chỉ vào tên đệ tử khác, nói: “Ngươi trực tiếp quay về tông môn báo tin, bảo tông môn treo thưởng đầu Tô Tín trên Hắc bảng, không nên keo kiệt.

Nghe được Ngô Đạo Viễn an bài, Hầu Minh lập tức kinh ngạc, chính mình đuổi giết không tính, lại còn treo thưởng cái đầu của Tô Tín trên Hắc bảng, sư thúc thật sự không tiếc giá nào cũng phải lấy magnj Tô Tín.

Cho dù lần này bọn họ không đuổi theo Tô Tín tại Tương Nam, cho dù hắn chạy đi nơi nào, có Hắc bảng treo giải thưởng, Tô Tín cũng tuyệt đối khó thoát khỏi cái chết!

Đám người Hầu Minh không dám trì hoãn, lập tức dựa theo Ngô Đạo Viễn phân phó mà làm việc.

Mà lúc này Tô Tín lại liều mạng chạy trốn.

Từ hôm qua hắn chạy trốn ra khỏi Thường Ninh phủ đã điên cuồng thúc dục cước lực của khoái mã chạy đi, một ngày sau con khoái mã sùi bọt mép kiệt sức mà chết.

Lúc này Tô Tín đã rời khỏi Thường Ninh phủ hơn ba trăm dặm nhưng trong nội tâm có cảm giác nguy cơ chưa từng biến mất, trong rừng rậm không có bóng người nhưng giống như có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm vào Tô Tín.

Cho nên sau khi xuống ngựa Tô Tín lại bắt đầu đi một ít con đường nhỏ chuẩn bị rời khỏi Tương Nam.

Cả Tương Nam chi địa căn bản không có đường lớn, chỉ có những con đương nhỏ trong rừng mà thôi.

Có chút đường nhỏ khoảng cách gần nhưng Tương Nam chi địa có nhiều nhất chính là đạo phỉ phá núi lập trại.

Dùng thực lực của Tô Tín hiện tại không sợ đạo phỉ nhưng hắn không muốn lãng phí thời gian với bọn chúng, cho nên hắn tình nguyện đi đường nhỏ xa hơn một chút.

Liên tục ba ngày như thế, Tô Tín gần như không nghỉ ngơi bao lâu, rốt cục sắp rời khỏi rừng rậm, hắn sắp rời khỏi phạm vi Tương Nam.

Đang lúc Tô Tín nghỉ ngơi một lát, chuẩn bị muốn rời đi thì có sát cơ đậm đặc bao phủ, tâm thần hắn chấn động, một đạo kiêm khí chém vào vị trí của hắn.

Ngô Đạo Viễn và Hầu Minh và hai tên đệ tử Thanh Thành kiếm phái xuất hiện trước mặt Tô Tín, tên còn lại bởi vì quay về tông môn báo tin nên cũng không có đi theo.

Lúc này bộ dạng đám người Hầu Minh chật vật lợi hại.

Một đường truy tung Tô Tín, Ngô Đạo Viễn khá tốt, hắn là võ giả Thần Cung Cảnh đỉnh phong võ giả, chạy như bay cũng không làm hắn cảm thấy khó chịu.

Nhưng đám người Hầu Minh thì không giống.

Đoạn đường này phải hao tổn tâm lực rồi mới miễn cưỡng đuổi kịp tốc độ của Ngô Đạo Viễn.

Cho nên sau khi nhìn thấy đuổi kịp Tô Tín, Hầu Minh lúc này mới thở ra một hơi, thuận tiện thưởng cho Tô Tín một đạo kiếm khí, không nghĩ tới Tô Tín lại cảnh giác như vậy, không ngờ có thể né tránh.

“Ngươi chính là Tô Tín? Giết đệ tử Thanh Thành kiếm phái, lại lừa gạt chúng ta, ngươi đúng là to gan lớn mật.”

Ngô Đạo Viễn nhìn Tô Tín, hắn cũng kinh ngạc Tô Tín tuổi trẻ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK