Mục lục
Tối Cường Phản Phái Hệ Thống
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lúc này người Trầm gia không biết nên làm thế nào đối mặt với đệ tử Tông Hạo Dương.

Dù sao bọn họ đã náo không vui vẻ với Tông Hạo Dương, thậm chí nói thành thâm thù đại hận cũng không kém bao nhiêu.

Tô Tín lên tiếng nói trước:

- Trầm lão gia tử, tại hạ phụng mệnh gia sư đến thăm sư mẫu, kính xin Trầm lão gia tử ngài phê chuẩn.

Trầm lão gia tử vội vàng nói:

- Đương nhiên không có vấn đề, không biết sư phụ ngươi hiện tại như thế nào?

Tô Tín lạnh nhạt nói:

- Gia sư hiện tại quanh năm ẩn cư trên cô đảo tại hải ngoại, đã thành công đột phá đến Dương Thần Cảnh.

- Gia sư từng nói tâm hắn đã chết, cho nên sẽ không lại đặt chân tới nơi thương tâm như Trung Nguyên.

Người Trầm gia nghe xong liền xấu hổ, chính bọn họ là kẻ làm Tông Hạo Dương thương tâm.

Trầm Tòng Vũ xấu hổ ho khan một tiếng nói:

- Nếu Mạnh công tử tới thăm Tích Quân, ta sẽ bảo người dẫn ngươi đi qua.

Trầm Tòng Vũ vỗ vỗ tay, lúc này một hạ nhân dẫn theo Tô Tín đi vào hậu viện Trầm gia vấn an Trầm Tích Quân.

Chờ sau khi Tô Tín rời đi, lão ngũ Trầm gia Trầm Tòng Nhân lên tiếng:

- Phụ thân, tam ca, đây chính là cơ hội của Trầm gia ah!

- Chỉ cần có thể nắm lấy Mạnh Thanh Trạch, Trầm gia chúng ta có hi vọng sống tiếp vượt qua khó khăn hiện tại, thậm chí còn có thể tiêu diệt Chu gia!

Trầm Tòng Nhân vừa nói ra lời này, ánh mắt mọi người sáng lên.

Bọn họ đã nhìn thấy thực lực Mạnh Thanh Trạch, thực lực tuyệt đối tiến vào tốp ba mươi Nhân Bảng, tối thiểu một đánh ba võ giả cùng giai là không thành vấn đề.

Nếu có một Mạnh Thanh Trạch thực lực mạnh mẽ gia nhập, thực lực Trầm gia bọn họ trực tiếp vượt qua Chu gia.

Trầm Tòng Vũ lo lắng nói:

- Nhưng Mạnh Thanh Trạch sẽ giúp Trầm gia chúng ta sao? Phải biết rằng chuyện biến thành như vậy có quan hệ với việc chúng ta làm lúc trước, Tông Hạo Dương hận chúng ta như thế, thái độ đệ tử của hắn có thể nghĩ.

- Huống chi vừa rồi các ngươi cũng nhìn thấy, Mạnh Thanh Trạch vẫn ôn hòa với chúng ta, ta đoán nếu chúng ta nói ra yêu cầu này, hắn không phun vào mặt chúng ta đã không tệ lắm rồi.

Trầm Tòng Nhân cười nói:

- Đương nhiên chúng ta không thể nói trực tiếp, chúng ta nên quanh co lòng vòng một ít.

- Hiện tại Trầm gia chúng ta đang gặp khó khăn sinh tử, nếu Trầm gia diệt vong, Tích Quân cũng sẽ gặp chuyện không may.

- Hắn không muốn giúp Trầm gia ta, chẳng lẽ còn có thể nhìn sư mẫu của mình gặp nguy hiểm mà không quan tâm hay sao?

Tất cả mọi người gật gật đầu, đây chính là biện pháp tốt

Trầm lão gia tử chống quải trượng, suy nghĩ và mệt mỏi nói:

- Được rồi, xử lý theo lời lão ngũ đi, đợi đến lúc Mạnh Thanh Trạch đi ra, ngươi cứ nói với hắn là được.

Trầm lão gia tử cũng bị buộc bất đắc dĩ, nhớ ngày đó hắn dùng lực lượng một người xông xáo Kiếm Nam đạo, lập nên gia nghiệp Trầm gia hiện tại, kết quả hiện tại phải cầu cạnh tiểu bối, chuyện này làm Trầm lão gia tử cảm thấy không cam lòng.

Hiện tại Tô Tín được hạ nhân Trầm gia dẫn vào nội đường có tượng Phật không nhỏ.

Kỳ thật lúc vừa mới đến, người Trầm gia tức giận Trầm Tích Quân tùy hứng hủy quan hệ thông gia với Tư Đồ gia, làm sao có thể dựng Phật đường cho nàng chứ? Chỉ có một gian nhà giam mà thôi.

Sau khi Tông Hạo Dương tấn chức Nguyên Thần Cảnh, lại xông ra danh hiệu Tứ Tuyệt Tán Nhân, Trầm gia lúc này sợ hãi, sợ Tông Hạo Dương tìm tới tận cửa lại phát hiện bọn họ khắt khe với Trầm Tích Quân, cho nên nhanh chóng biến nhà giam thành Phật đường, Trầm Tích Quân nghĩ muốn cái gì Trầm gia đều chuẩn bị cho nàng cái gì.

Hạ nhân Trầm gia dẫn Tô Tín đến trước Phật đường và bẩm báo với bên trong:

- Đại tiểu thư, có cố nhân ngày xưa đến thăm.

Qua một lát, trong đại sảnh có giọng nói êm ái vang lên, thản nhiên nói:

- Vào đi.

Tô Tín gật gật đầu, bước vào trong Phật đường.

Lúc này trong Phật đường có một nữ nhân mặc tăng y áo xám quỳ trước tượng Phật đọc thầm kinh Phật.

Tóc xanh lông mày kẻ đen, khuôn mặt như vẽ, giống như đúc người trong bức họa Tông Hạo Dương vẽ khi Tô Tín đạt được tại thành Thương Sơn.

Trầm Tích Quân đã gần bốn mươi tuổi nhưng năm tháng chỉ lưu một ít dấu vết trên mặt nàng, nhưng lại tăng thêm một phần thành thục thùy mị.

- Tại hạ Mạnh Thanh Trạch, gia sư Tông Hạo Dương, bái kiến sư mẫu.

Tô Tín chắp tay với Trầm Tích Quân.

Đột nhiên Trầm Tích Quân mở mắt, Phật châu trong tay rơi xuống mặt đất, nàng run rẩy hỏi:

- Hắn, có khỏe không?

Đương nhiên Tô Tín không thể nói Tông Hạo Dương đã biến thành xương trắng từ mười mấy năm trước, hắn lấy bức họa Tông Hạo Dương vẽ trong túi giới tử đưa cho Trầm Tích Quân:

- Gia sư rất tốt, hiện tại ẩn cư tại hải ngoại, hắn đã từng nói qua, hắn không muốn lại đặt chân nơi thương tâm như Trung Nguyên.

Trầm Tích Quân mở bức họa ra, hai hàng nước mắt rơi xuống nhưng nàng lại nhoẻn miệng cười nói:

- Hắn nói đúng, Trung Nguyên là vùng đất thương tâm.

- Chuyện cũ trước kia đã thành mây khói, hắn hiện tại đã là cường giả Dương Thần Cảnh, thọ nguyên hơn ba trăm năm, vài chục năm sau ta sẽ chết đi, thời gian có thể hòa tan tất cả, ta vẫn không buông được chuyện trước kia, ta chỉ hi vọng hắn có thể buông.

Tô Tín gật đầu nói:

- Ta sẽ mang những lời này cho gia sư.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK