Mục lục
Tối Cường Phản Phái Hệ Thống
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tô Tín ngươi là tổng bộ đầu Giang Nam đạo không sai, trên người còn kiêm chức vị tuần sát sứ, là nhân vật chạm tay có thể bỏng trong Lục Phiến Môn, trên giang hồ không ai không biết không ai không hiểu.

Nhưng nói thế nào Cơ Ngôn Tú cũng là hoàng tử Đại Chu, Thục vương triều đình, ngươi là thần tử không dùng ‘ tham kiến ’ mà dùng ‘ bái kiến ’ luận giao ngang hàng, nói như vậy là không đặt Cơ Ngôn Tú vào mắt.

Sắc mặt Ôn Dục âm trầm nói:

- Tô đại nhân, đang ở công môn, chẳng lẽ ngươi không hiểu tôn ti cao thấp hay sao? Thục vương điện hạ là người ngươi có thể mạo phạm hay sao?

Vẻ mặt Tô Tín không sao cả:

- Ôn công công nói sai rồi, tôn ti cao thấp cũng phải xem thực lực.

- Xin thứ cho ta nói thẳng, hiện tại vương gia nhàn tản bị nhốt cư góc, rời xa quyền lực trung tâm thành Thịnh Kinh, thậm chí tương lai có thể sẽ bị thanh tẩy, từ vẻ ngoài thì tổng bộ đầu nắm giữ thực quyền một đạo trong tay như ta còn đáng tôn trọng hơn.

- Làm càn!

Giọng nói Ôn Dục sắc bén như dao, hắn lập tức ra tay, cương khí thuần dương bạo phát, đột nhiên đao tay trái chém ra như mặt trời lên cao, uy thế vô song.

Tô Tín đã tới Thục vương phủ, hắn tự nhiên cũng hiểu Ôn Dục là đệ nhất cao thủ bên cạnh Thục vương.

Lão thái giám này thật không đơn giản, tuy thân là hoạn quan nhưng lại luyện được một thân cương khí thuần dương cường đại giống như mặt trời lên cao, uy thế khôn cùng.

Kiếm tay trái Tô Tín quỷ dị tàn nhẫn đến cực điểm, đao tay trái của Ôn Dục vô cùng cương mãnh.

Đao khí tới người, cương khí thuần dương cực nóng đốt Tô Tín, chân khí hùng hậu tới mức tận cùng.

Tô Tín sử dụng Phá Sát nhất chỉ, bóng chỉ đầy trời giáng lâm, cương khí thuần dương tan rã tất cả.

Ngón trỏ Tô Tín đánh lên đảo đao của Ôn Dục và phát ra âm thanh long ngâm, Ôn Dục hoảng sợ phát hiện thanh đoản đao binh khí Huyền cấp trong tay phát ra âm thanh gào thét.

Ôn Dục thu đao lui về phía sau, hắn lại xuất ra một thanh trường đao.

Ôn Dục hắn không chỉ am hiểu đao tay trái!

Trong mắt bắn ra thần sắc lạnh lùng, Ôn Dục lạnh lùng nói:

- Tô đại nhân, cho dù ngươi thực lực cường đại nhưng Thục vương điện hạ lại không phải tồn tại ngươi có thể tùy tiện vũ nhục.

- Cho dù ta có liều mạng già này cũng phải đuổi ngươi ra khỏi Thục vương phủ!

Tô Tín uống một ngụm trà, lạnh nhạt nói:

- Ôn công công đừng nóng tính lớn như vậy, chẳng lẽ người tu luyện cương khí thuần dương đều có tính tình táo bạo như vậy hay sao?

- Trước kia ta đã nói, tôn ti cao thấp đều dùng thực lực nói chuyện, tôn trọng cũng phải xem thực lực và thân phận của đối phương.

- Đối mặt với bộ đầu Lục Phiến Môn chúng ta, Ôn công công ngươi còn phải liều mạng mới có thể lưu ta lại, cho nên thật có lỗi, hiện tại thực lực Thục vương phủ rất khó được ta tôn trọng.

Nhìn thấy Ôn Dục sắp bộc phát, Tô Tín không nhanh không chậm nói:

- Cho nên hôm nay, ta tới tìm nhị vị hợp tác.

Tô Tín ngồi thẳng người, dùng ngón tay chỉ vào mũi mình và nói:

- Ta có thể giúp các ngươi thắng được tôn trọng.

Trường đao bên phải của Ôn Dục đã rút ra một nửa, nghe xong lời này liền dừng lại.

Ôn Dục dùng ánh mắt quái dị nhìn Tô Tín, hiện tại hắn không biết Tô Tín có ý gì.

Theo lý mà nói nếu ngươi tới tìm chúng ta hợp tác, vậy ngươi phải hiểu mình ở vị trí nào mới được.

Kết quả hiện tại ngươi tới cầu chúng ta hợp tác, đi lên lại chủ động khiêu khích, việc này tính toán là cái gì?

Người ra bài không theo lẽ thường như thế, có thể nói Ôn Dục mới nhìn thấy lần đầu tiên.

Ôn Dục đưa mắt nhìn sang Cơ Ngôn Tú, loại chuyện này đương nhiên cũng phải do Cơ Ngôn Tú quyết định.

Cơ Ngôn Tú vung tay lên, ý bảo Ôn Dục trước thu tay lại, sắc mặt hắn hơi âm trầm nói với Tô Tín:

- Ngươi nói ngươi tới tìm chúng ta hợp tác, nhưng bổn vương cũng hỏi lại ngươi một câu.

- Ngươi chẳng qua là tổng bộ đầu Giang Nam đạo mà thôi, hiện tại chức vị tuần sát sứ chỉ là một tấm ngân phiếu khống, ngươi không thể chỉ huy bất cứ người nào trong Ba Thục đạo, ngươi lấy cái gì hợp tác với bổn vương? Ngươi có tư cách gì hợp tác với bổn vương.

Tô Tín thản nhiên nói:

- Chỉ bằng cái tên Tô Tín ta, Thục vương điện hạ cho rằng đủ chưa?

Tô Tín nói câu này rất hung hăng càn quấy, nhưng Cơ Ngôn Tú há hốc mồm không biết nên phản bác thế nào.

Dù sao từ lý lịch, Tô Tín không có chỗ xấu gì.

Người khác nói lời này chính là cuồng vọng tự phụ, nhưng Tô Tín với tư cách đã từng lật tung cả Giang Nam đạo thì lời này biến thành tự tin.

Thu hồi đoản đao của mình, Ôn Dục lạnh lùng nói:

- Nếu như chúng ta không có quên, lần này Tô đại nhân ngươi tới Ba Thục đạo đảm đương tuần sát sứ kỳ thật mục đích là đoạt quyền.

- Nhưng người nào trong Ba Thục đạo không biết Cừu Bách Xuyên chính là thổ hoàng đế, cả Lục Phiến Môn Ba Thục đạo do hắn nói một không hai, Tô đại nhân ngươi bây giờ mới là người đâm lao phải theo lao, ngươi dựa vào cái gì hợp tác với chúng ta?

Tô Tín lắc lắc đầu nói:

- Song phương đều được lợi đó mới là hợp tác, ta giúp các ngươi thắng được thực lực, ngươi giúp ta đi giải quyết Cừu Bách Xuyên, việc này rất hợp lý.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK