Mục lục
Tối Cường Phản Phái Hệ Thống
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tô Tín chưa từng đi tới Đông Lâm phủ, nhưng hiện tại hào khí Đông Lâm phủ tuyệt đối không bình thường, số lượng võ giả không ít.

Trên đường cái võ giả Hậu Thiên cũng giống như thành Thương Sơn, tùy thời đều có thể gặp được, võ giả cảnh giới Tiên Thiên cũng không ít.

Tô Tín tìm một quán rượu và an vị, hắn quán chú nội lực vào nhĩ khiếu nghe ngóng võ giả nói chuyện, trong đó có một bàn võ giả làm Tô Tín chú ý.

Võ giả trong bàn này có một tên võ giả ba mươi mấy tuổi Hậu Thiên Đại viên mãn, sắc mặt hắn cao ngạo nghênh đón những võ giả khác lấy lòng, bộ dạng lâng lâng.

Trong đó một tên võ giả xấu xí, dáng người gầy yếu nịnh nọt: “Lưu sư huynh, nghe nói ngươi bây giờ đã gia nhập dưới trướng Tranh Kiếm Minh Địch Vân Phi Địch công tử, không biết có thể dẫn tiến ta một phen, chúng ta cùng gia nhập dưới trướng Địch công tử.

Một tên võ giả có tướng mạo chất phác lên tiếng: “Đúng thế, Lưu sư huynh, dù gì chúng ta năm đó cũng xuất thân cùng võ quán, ngươi phát đạt cũng không thể quên người cũ ah.”

Lưu sư huynh ra vẻ khó xử nói: “Không phải vì huynh ta không dẫn tiến các ngươi, mà là các ngươi cũng biết, Địch công tử chính là thân đệ đệ của bang chủ Tranh Kiếm Minh Bích Nhãn Phi Long Địch Kinh Phi đại nhân ah?”

“Cho dù là ta cũng phí hết sức chín trâu mới được Địch công tử thưởng thức, được hắn mời gia nâập dưới trướng. Thực lực các ngươi thật quá thấp, cho dù có ta tiến cử, chỉ sợ Địch công tử cũng không nhận các ngươi.

“Các ngươi cũng biết những ngày qua người chủ động gia nhập dưới trướng Địch công tử có bao nhiêu người không? Những nhân vật nổi danh trong khu vực Tương Nam có một nửa gia nhập dưới trướng Địch công tử a.”

“Thiên Vân Thương Lưu Bách Tuế, Âm Dương Quỷ Thủ Khổng Thu Nhân, Xích Âm Chưởng Đoạn Hành, tất cả đều là nhân vật tiếng tăm lừng lẫy tại tất cả châu phủ Tương Nam.”

“Hơn nữa hai ngày trước Địch công tử tự mình mang người tới Ngũ Độc Sơn Trang một chuyến, cũng mời chào Bách Độc Đồng Tử và đồ tử đồ tôn của hắn.”

“Còn có thế lực đạo phỉ lớn nhất Tương Nam, đại đương gia Phi Vân trại Vụ Ẩn Phi Long Bàng Phi Vân, vừa nghe nói Địch công tử đến Tương Nam liền chủ đông giải tán sơn trại, mang theo thủ hạ tinh nhuệ gia hnapaj dưới trướng.”

“Chỉ có người thanh danh như vậy mới cần Địch công tử tự mình nghênh đón gia nhập dưới trướng, các ngươi nói dùng thực lực các ngươi có thể gia nhập dưới trướng Địch công tử hay không?”

Võ giả tướng mạo xấu xí và tên võ giả chất phác nhìn nhau không lên tiếng.

Thiên Vân Thương Lưu Bách tuế, Âm Dương Quỷ Thủ Khổng Thu Nhân, Xích Âm Chưởng Đoạn Hành đều là võ giả Tiên Thiên Linh Khiếu Cảnh tiếng tăm lừng lẫy trong khu vực Tương Nam, toàn bộ đả thông nhãn khiếu.

Mà Bách Độc Đồng Tử đả thông nhãn khiếu và nhĩ khiếu, tự xây dựng Ngũ Độc Sơn Trang, có hơn trăm thủ hạ đệ tử, võ công chỉ là phụ nhưng thân độc công có thể giết võ giả Thần Cung Cảnh, thập phần âm độc.

Mà Phi Vân trại chính là thế lực đạo phỉ lớn nhất Tương Nam, võ ỉa thủ hạ có sáu bảy Tiên Thiên, trại chủ Vụ Ẩn Giao Long Bàng Phi Vân chính là võ giả Linh Khiếu Cảnh đỉnh phong, chỉ thiếu chút nữa là đột phá Thần cung, đạt tới Tiên Thiên viên mãn.

Bọn họ chính là nhân vật tiếng tăm lừng lẫy tại Tương Nam, so sánh với bọn họ thì những người nơi đây không coi vào đâu.

Lúc này Lưu sư huynh làm ra bộ dạng tươi cười, hắn nói: “Nhưng thủ hạ cường giả của Địch công tử rất nhiều nhưng võ giả Hậu Thiên cũng không ít, vi huynh có chút tình mọn với ĐỊch công tử, cũng có thể cố mà nói vài lời.

Nhìn bộ dạng của hắn như vậy, tên võ giả xấu xí lập tức hiểu ý của hắn, hắn đau lòng giao bình nhỏ cho Lưu sư huynh.

“Đây là lần trước ta áp tải thương đội cho Thiên Cơ Thần Đao môn, một quản sự của bọn họ khen thưởng cho ta, đây chính là đan dược hoàng cấp trung phẩm của bọn họ, chỉ có ba viên, ta chỉ ăn một viên, hai viên xem như tạ lễ cho Lưu sư huynh.”

Lưu sư huynh cười ha hả thu hồi bình đan dược, tên võ giả tướng mạo chất phác đau lòng nói: “Đây là đoản kiếm của Cửu Hoa Kiếm Tông cho đệ tử còn nhỏ sử dụng, tuy không phải binh khí nhập phẩm nhưng cũng là tinh phẩm.”

“Vi huynh vui lòng nhận lấy.

Lưu sư huynh tiếp nhận đoản kiếm, vẻ mặt đắc ý.

Hắn uống một chén rượu và sáng tên dáng người gầy yếu cuối cùng, đó là người trẻ tuổi vẫn không nói cái gì, cau mày nói: “Phương sư đệ, như thế nào, chẳng lẽ ngươi “không muốn gia nhập dưới trướng Địch công tử sao?

Phương sư đệ xoắn xuýt nói ra: “Lưu sư huynh, không phải ta không muốn gia nhập dưới trướng Địch công tử nhưng nghe nói Địch công tử tới Tương Nam tranh đoạt thế lực với những người khác đều có lai lịch lớn.”

“Những tiểu nhân vật chúng ta tham gia vào trong đó có nguy hiểm gì hay không? Nếu như vậy ta còn không bằng trông coi võ quán thay sư phụ, an an ổn ổn cả ơời này.

Lưu sư huynh hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt khinh thường nói: “Hừ! Tính cách đàn bà! Bởi vì cái gọi là cầu phú quý trong nguy hiểm, ngươi cả đời này trông coi phá võ quán của sư phụ lưu lại được cái gì chứ?”

“Huống hồ người tranh đoạt thế lực với Địch công tử đúng là có lai lịch lớn, ở trong đó có đệ tử dòng chính Nhữ Nam Thượng Quan thế gia, còn có đệ tử đàn chủ Hạ đàn Niên Bang Bất Nhị Đao Kim Khả Tín, tên là Tiêu Ma Vân.”

“Những người này có thể so sánh với Địch công tử hay sao? Địch công tử chính là thân đệ đệ của Tranh Kiếm Minh chi chủ ‘ Bích Nhãn Phi Long ’ Địch Kinh Phi, thậm chí tương lai có thể tiếp quản Tranh Kiếm Minh.”

“Nếu các ngươi gia nhập dưới trướng của hắn, đợi đến lúc Địch công tử đánh bại đám người Tiêu Ma Vân, hắn không đặt chút cơ nghiệp Tương Nam vào trong mắt, những thế lực Tương Nam hắn lưu cho ai chưởng quản? Đương nhiên là những người gia nhập dưới trướng hắn chứ ai?”

“Huống hồ chúng ta biểu hiện tốt, nói không chừng còn có thể đi theo Địch công tử tiến về Tranh Kiếm Minh, võ lâm Trung Nguyên còn phồn hoa hơn Tương Nam Nam Man tiểu địa nhiều, tương lai vô hạn ah.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK