Mục lục
Tối Cường Phản Phái Hệ Thống
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhìn thấy nữ tử xuất hiện, Yến Thư Hằng lập tức thu liễm rất nhiều, lần này là hắn nói sai nên không có biện pháp.

Nữ tử này chính là người Ly Hỏa giáo thế lực sau lưng Yến Trọng Hằng, thân phận càng không tầm thường, chính là thánh nữ Ly Hỏa giáo.

Trong Ly Hỏa giáo, quyền lợi lớn nhất trừ giáo chủ và mấy vị phó giáo chủ, quyền lực cao nhất chính là thánh nữ.

Hơn nữa nếu thánh nữ vẫn không xuất giá, thậm chí có thể trực tiếp tấn cấp thành giáo chủ, trong lịch sử Ly Hỏa giáo có hơn mười vị thánh nữ thành công đảm nhận chức giáo chủ, có thể nói vị trí thánh nữ không khác gì người thừa kế.

Thánh nữ trước mắt tên là Lan Vũ Điệp, cho dù cái tên đẹp nhưng làm người nóng tính không dễ chọc.

Rõ ràng thân là nữ tử nhưng lại vô cùng tranh cường háo thắng, nhàn rỗi không có việc gì làm thì nàng có niềm vui lớn nhất chính là tìm đệ tử trẻ tuổi của các đại môn phái tỷ thí.

Có người từng tới Ly Hỏa giáo muốn cầu hôn Lan Vũ Điệp, nhưng mỗi người cầu hôn đều bị nàng đánh trọng thương.

Dựa theo cách nói của nàng, trừ phi có nam nhân có thể chính thức mạnh hơn nàng, nếu không bản thánh nữ cả đời không gả.

Lan Vũ Điệp năm nay còn chưa tới ba mươi nhưng đả thông nhãn khiếu, tốc độ tu luyện thậm chí còn nhanh hơn Mạc Thiên Lan một bậc, thế hệ trẻ võ lâm Tương Nam không có người nào đánh bại nàng.

Yến Thư Hằng xoa xoa mặt, hắn xem như đau đớn uổng phí rồi, hắn ở trước mặt Lan Vũ Diệp nói Mạc Thiên Lan là thủ lĩnh thế hệ trẻ võ lâm Tương Nam, hắn không bị đánh mới là chuyện lạ.

Mạc Thiên Lan cau mày nói: “Lan Vũ Điệp, Yến Thư Hằng có phế vật cũng là biểu đệ của ta, ngươi đánh hắn ngay trước mặt ta không quá phận hay sao?”

Lan Vũ Điệp hừ nhẹ nói: “Bổn cô nương đánh a, ngươi có thể như thế nào? Không phục chúng ta so chiêu, ta muốn xem ngươi bế quan năm năm có tiến bộ như thế nào.”

Mạc Thiên Lan lúc này đau đầu xoa xoa trán, hắn biết không thể giảng đạo lý với nữ nhân này.

Bọn họ lần này tới đây trợ giúp Yến Thư Hằng tranh đoạt vị trí thành chủ, hắn không có lòng dạ thanh thản động thủ với nữ nhân điên Lan Vũ Điệp.

“Ah, hôm nay rất náo nhiệt nha, các ngươi tới thật sớm.”

Lúc này một giọng nói giống như phù hoa vang lên.

Trong đó một nhóm người đi theo Yến Thịnh Hằng có vác song đao trên lưng, bọn họ là người Thiên Cơ Thần Đao môn.

Thủ lĩnh Thiên Cơ Thần Đao môn chính là thanh niên gương mặt cao ngạo, sau lưng hắn có một thanh kim đao và ngân đao thập phần bất phàm.

Ở bên khác có một thanh niên mặc áo bạc đang dẫn người đi tới.

Đó là công tử trẻ tuổi hào hoa tuấn tú, bên hông còn treo một thanh trường kiếm, vẻ ngoài thập phần không tệ, đôi mắt của hắn còn mang theo lỗ mảng, ánh mắt nhìn vòng eo nhỏ nhắn và bộ ngực cao vút của Lan Vũ Điệp không rời mắt.

“Thiên Cơ Thần Đao môn Lăng Đào, Cửu Hoa Kiếm Tông Phương Trầm Vũ, các ngươi tới không chậm ah.”

Mạc Thiên Lan thản nhiên nói một câu.

Hai nhóm người, một là Thiên Cơ Thần Đao môn sau lưng Yến Thịnh Hắn và Cửu Hoa Kiếm Tông sau lưng Yến Kế Hằng.

Lan Vũ Điệp cảm nhận được ánh mắt Cửu Hoa Kiếm Tông Phương Trầm Vũ nhìn mình, trong mắt mang theo chán ghét không nói thành lời, bàn tay cầm trường tiên sinh ra sóng nhiệt, trường tiên hất lên sau đó ánh lửa xuất hiện, trên mặt đất xuất hiện lỗ thủng sâu ba thước.

“Phương Trầm Vũ, thu hồi ánh mắt buồn nôn của ngươi đi, có tin bổn cô nương móc mắt của ngươi ra hay không?”

Lan Vũ Điệp lạnh lùng nói.

Nghe Lan Vũ Điệp cảnh cáo như thế, Phương Trầm Vũ lúc này mới cười ha ha và thu hồi ánh mắt.

Trừ Lan Vũ Điệp nữ nhân điên này ra, hiện tại bọn họ phải suy nghĩ làm thế nào tranh đoạt vị trí thành chủ thành Thương Sơn mới là mục đích chủ yếu, cũng không có lòng dạ thanh thản đi lãng phí thời gian với Lan Vũ Điệp.

Chỉ có một vị trí thành chủ thành Thương Sơn, họ thậm chí muốn ủng hộ người của mình vào vị trí thành chủ thành Thương Sơn, bọn họ không có khả năng hợp tác với nhau, sau khi nói nhảm vài câu tại cửa thành liền xoay người rời đi.

Yến Thư Hằng mang theo đám người Mạc Thiên Lan về nơi ở của mình, Mạc Thiên Lan thản nhiên nói: “Nói tình huống thành Thương Sơn hiện tại cho ta biết một chút, ta vừa mới xuất quan, ta không hiểu rõ tình huống bên ngoài.

Yến Thư Hằng lập tức nói rõ tình huống thành Thương Sơn cho Mạc Thiên Lan biết, chờ hắn nói chuyện.

Mạc Thiên Lan suy nghĩ chốc lát và nói: “Lần này ngươi thua không oan, ngươi biết Mạc gia chúng ta phí bao nhiêu khí lực mới cầu Danh Kiếm Sơn Trang bán ra vạn cân Huyền Nguyên Trọng Thiết hay không? Ai nghĩ tới ngươi lại phạm sai lầm cấp thấp như vậy, ngươi còn phá hư chuyện này.”

Gương măt Yến Thư Hằng lộ ra thần thái xấu hổ, hắn phạm sai lầm quá mức cấp thấp, hơn nữa còn là sai lầm không ai ngờ.

Mạc Thiên Lan hừ lạnh một tiếng: “Nếu ngươi chiếm được vị trí người thừa kế và chiếm được tiên cơ, Mạc gia chỉ cần phái người tới giúp ngươi ổn định trật tự thành Thương Sơn, những người khác cũng không dám xằng bậy, đến lúc đó ngươi tự nhiên sẽ an an ổn ổn ngồi lên vị trí thành chủ.”

“Hiện tại tốt rồi, ngươi không thu được vị trí người thừa kế, ta còn phải tới đây giải quyết Yến Khuynh Tuyết mới có thể nâng ngươi thượng vị, nhiều quá trình như vậy sẽ phí rất nhiều khí lực của ta.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK