- Mục Lương. Đôi mắt đẹp Nguyệt Thấm Lan sáng lên, cất bước đi tới nhà ăn, nhìn thấy anh đang uống canh nóng, nâng mắt mỉm cười nhìn cô. - Ta vội vàng thật hay giả chẳng lẽ ngươi không nhìn ra sao? Nguyệt Thấm Lan trợn trắng mắt, thong thả đi tới bên cạnh Mục Lương rồi ngồi xuống. - Đương nhiên là biết. Anh cười một tiếng, tiện tay đưa muỗng canh đến bên môi Nguyệt Thấm Lan. Cô gái ưu nhã nhìn thoáng qua, mở miệng uống canh, cảm thấy cổ họng dịu hơn một chút....
Xin vui lòng Đăng nhập để đọc tiếp.