Mục lục
Kiếm Đạo Độc Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sở Mộ nghe tiếng rên rồi về với tĩnh lặng, bóng tối nhanh chóng rút đi, lại bị trắng xoá thay thế. Sở Mộ biết mình qua cửa thứ ba.

Dường như còn cửa thứ bốn.

Trắng xoá rút đi, khu rừng trúc hiện ra, mùi tươi mát ập vào mặt, gió nhẹ thổi, có lá tre hẹp dài từ từ bay xuống.

Sâu trong rừng trúc có một người bước ra, áo xanh như hòa cùng rừng trúc, nhìn như đi chậm nhưng một bước vượt qua mấy chục thước. Không lâu sau người áo xanh đến trước mặt Sở Mộ, mỗi bước một bước đi tới là người dâng lên hơi thở sắc bén càng mạnh hơn, khi tới trước mặt Sở Mộ thì đã sắc bén đến đỉnh.

Kiếm khách áo xanh không nói một câu, rút kiếm ra.

Kiếm của kiếm khách áo xanh là lá tre, kiếm chém ra, kiếm phong mảnh nhỏ không chút sự sống rạch phá hư không, tốc độ siêu nhanh. Kinh người hơn là hơi thở, hơi thở sắc bén trên người kiếm khách áo xanh đến đỉnh rồi bùng nổ tụ vào kiếm tre xanh, sắc bén kinh thế.

Kiếm chưa đến Sở Mộ đã cảm giác mình bị sắc bén cắt ra, tinh thần đau đớn.

Sở Mộ rút kiếm ra, không né tránh, với kiếm ý thống ngự kiếm pháp của Sở Mộ cực kỳ quỷ dị đâm ra.

Kiếm khách áo xanh sắc bén kinh thế chiến đấu kịch liệt với Sở Mộ.

Trong phút chốc hai người ngang ngửa nhau.

Khiến người giật mình là hai người chiến đấu vô cùng kịch liệt, kiếm quang kinh người, sắc bén bắn thẳng lên trời như có thể phá nát hư không nhưng tre xanh xung quanh không bị ảnh hưởng.

Tre xanh là giả?

Nói là giả nhưng là thật, tại sao kiếm quang sắc bén của hai người không làm tổn thương đến tre được?

Vì tre xanh rất cứng cỏi, cứng đến mức hai người đánh nhau chém ra kiếm quang không thể cắt đứt?

Không, lý do thật sự là vì hai bên đánh nhau khống chế lực lượng đến độ cao kinh người.

Người kiếm hợp nhất, người là kiếm, kiếm là người. Kiếm là cánh tay kéo dài, như cánh tay mọc ra. Khi Sở Mộ người kiếm hợp nhất đạt đến viên mãn thì cảm nhận này càng sâu sắc hơn.

Nhưng chiến đấu kịch liệt đến hồi gay cấn, hai kiếm va chạm bắn ra lực lượng đáng sợ không nằm trong tầm kiểm soát, bắt đầu phá hoại bốn phía.

Thanh Trúc viên, phong cảnh xinh đẹp, cảm giác đẹp mát mẻ đặc biệt độc lập, nhưng giờ phút này bị phá hoại tan hoang, hung thủ là hai người kia.

Chiến đấu kịch liệt đến hồi gay cấn, kiếm quang đáng sợ có thể nói là vô địch, không có gì không phá, cứng rắn vô cùng, không gì ngăn được.

Sở Mộ và kiếm khách áo xanh không cố ý kiểm soát lực lượng của mình, đó là bản năng khiến bọn họ gần như hoàn mỹ khống chế lực lượng của mình. Nhưng hai kiếm va chạm bắn ra lực lượng không theo bọn họ ảnh hưởng, Tất nhiên nếu muốn thì hai người có thể kiểm soát được, nhưng phân tâm không có lợi cho chiến đấu.

Với hai người thì Thanh Trúc viên chỉ là hoàn cảnh mô phỏng, có đẹp mấy cũng không ích gì.

Kiếm pháp và kiếm của kiếm khách áo xanh chỉ có một đặc điểm là sắc bén, cực kỳ bén, bén cắt hết mọi thứ. Mũi kiếm mỏng manh có độ bén vô cùng đáng sợ, có thể cắt đứt tất cả cứng rắn hư vô.

Sắc bén đơn thuần khiến Sở Mộ ấn tượng khắc sâu, hắn hầu như cho rằng đây chính là kiếm pháp, đây mới là kiếm đạo.

So với kiếm khách áo xanh thì kiếm của Sở Mộ không chỉ có đặc điểm sắc bén còn có nhẹ nhàng phiêu dật, nặng nề, quỷ dị, bá đạo kiên cường các loại. Nhưng khi Sở Mộ thi triển kiếm pháp thì một nhát kiếm chỉ chứa một loại phong cách.

Đánh mãi không được kiếm khách áo xanh lấy ra tuyệt chiêu sát kiếm. Kiếm đâm tới, mũi kiếm đâm thẳng và kiếm phong tước nhẹ liên tục thay đổi khiến kiếm này với biên độ nhỏ nhất phá mở không gian, xé rách mọi cản trở, tốc độ đến tận cùng, mức độ sắc bén từ cơ sở ban đầu tăng mạnh mấy lần.

Sát kiếm đáng sợ, uy năng kinh người không gì sánh bằng.

Tim Sở Mộ rớt cái bịch, biểu tình nghiêm túc sẵn sàng đón nhận. Kiếm ý đỉnh giai Thần cấp thống ngự khiến Sở Mộ cảm nhận tinh diệu và phong mang của nhát kiếm này, đáng sợ làm tinh thần hắn run rẩy.

Óc Sở Mộ lóe tia sáng, kiếm ý đỉnh giai Thần cấp thống ngự tất cả lực lượng khiến ý thức của hắn có sự thay đổi vi diệu, càng nhanh nhẹn hơn, cảm giác mọi thay đổi xung quanh trực quan hơn.

Nếu là Sở Mộ lúc trước tuyệt đối không né thoát một kiếm này được, chỉ có đường chết. Nhưng Sở Mộ bây giờ đã né thoát, dù hơi chật vật, trường bào trên người bị rạch rách.

Kiếm khách áo xanh chém nhát kiếm sắc bén xong người tạm dừng lại, chỉ một khoảnh khắc nhưng Sở Mộ nhạy bén bắt giữ được.

Sở Mộ đánh trả, kiếm quang rạch phá không trung như sao băng như tia chớp, hung mãnh mà nhanh chóng. Trong khoảnh khắc vượt qua mấy chục thước đến trước mặt kiếm khách áo xanh. Đôi mắt sắc bén của kiếm khách áo xanh lần đầu tiên lộ vẻ kinh hoàng.

Nhát kiếm này nắm chắc thời cơ quá chuẩn, khó thể né tránh. Kiếm khách áo xanh miễn cưỡng giơ kiếm phản kích nhưng vẫn chậm một đường, bị Sở Mộ chém kiếm chặt đầu.

Cửa thứ bốn, qua!

Cửa thứ bốn này là Sở Mộ vượt qua nhanh nhất trong bốn cửa, không phải vì nó dễ nhất, ngược lại cửa thứ bốn khó nhất. Chủ yếu vì Sở Mộ tiến bộ tạo nghệ kiếm pháp, cảnh giới kiếm pháp, linh quang chợt lóe lĩnh ngộ dùng kiếm ý thống ngự hết thảy lực lượng khiến ý thức lên cao, cảm nhận rõ ràng hơn, nên Sở Mộ mới né thoát tuyệt sát sắc bén trong đường tơ kẽ tóc, bắt giữ cơ hội thoáng qua trong một giây thành công đánh trả.

Qua cửa thứ bốn rồi tất cả biến mất, sắc trắng lại xuất hiện. Sở Mộ đang nghĩ có khi nào xuất hiện cửa thứ năm? Đối thủ cửa thứ năm ra sao?

Phong cảnh lại hiện, khiến Sở Mộ bất ngờ đó là phong cảnh ban đầu, Bạch Linh vẫn ngồi trong đình đài.

Bạch Linh nhàn nhã ung dung nói:

- Từ lúc ta biết đến nay Kiếm Tông Linh Ấn đổi qua mấy chục vị chủ nhân, có một nửa vào Linh Ấn, chỉ hơn bảy người qua được người thử thách bốn cửa, nhưng không ai tiến nhanh như ngươi.

Bạch Linh nửa như hỏi nửa như lẩm bẩm:

- Nhưng không ai phá giải được huyền bí của Kiếm Tông Linh Ấn, không biết ngươi có thể trở thành người đầu tiên không?

Sở Mộ hỏi:

- Tiền bối, còn cửa thứ năm không?

- Đương nhiên có.

Bạch Linh chậm rãi nói:

- Người thử thách cửa thứ năm chính là ta!

Sở Mộ giật nảy mình, tuy không biết thực lực của Bạch Linh thế nào nhưng giữ cửa thứ năm tức là y mạnh hơn bốn người vòng trước. Cộng thêm Bạch Linh cho Sở Mộ cảm giác cao sâu khó dò, khiến hắn hết sức kiêng kỵ.

Sở Mộ cung kính nói:

- Xin tiền bối chỉ giáo.

Bạch Linh chậm rãi nói:

- Vậy chú ý nhé, ta ra tay đây.

Trong tay của Bạch Linh không có kiếm, không đứng dậy.

Sở Mộ cực kỳ cảnh giác, hết sức chăm chú. Kiếm ý thống ngự hết thảy lực lượng, chuẩn bị tùy thời phản kích.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK