“Ừm đúng rồi! Bây giờ đi về, buổi sáng ngày mai nghỉ ngơi. Mọi người nghỉ ngơi cho tốt, buổi trưa lại đến ăn cơm là được, xem như ngày mai nghỉ định kỳ đi.” Lời này là nói với Lâm Lôi cùng Lý Vân Vân đang ở phía sau.
Hiện tại cũng sắp mười hai giờ, trở về cũng đã gần hai giờ sáng. Nếu cứ như mọi khi 8 giờ các cô lại tới làm, như vậy thì quá sớm. Cổ Dục cũng không hy vọng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cảm thấy muốn cho họ nghỉ ngơi thật tốt rồi lại nói sau.
“Được.” Nghe Cổ Dục nói như vậy, Lâm Lôi cùng Lý Vân Vân mỗi người ôm một đứa nhỏ đều nhỏ giọng trả lời một tiếng. Sau đó, liếc mắt nhìn nhau rồi cùng nở nụ cười. Thật ra, cũng đã lâu rồi các cô không có cảm giác dựa dẫm vào người khác.
Lúc Cổ Dục vừa mới xuất hiện, giây phút đó trong lòng của các cô thật sự đã tìm được người đáng tin cậy. (Khổng Hạo Văn: Hừ! Tôi không phải là người sao?) cũng không biết danh xưng người đáng tin cậy sẽ kéo dài tới khi nào. Nếu như có thể cứ như hiện tại, vậy thì quá tốt rồi....
Cổ Dục cũng không biết Lâm Lôi cùng Lý Vân Vân ở phía sau nghĩ gì. Đối với kinh nghiệm lái xe của hắn, đủ để bảo đảm cho dù hiện tại trời tối đen cũng không sao. Hắn sẽ không để xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Rất nhanh, hắn đã đưa các cô gái về đến nhà an toàn. Cuối cùng, hắn bế Cổ Tú Tú đặt lên chiếc giường nhỏ, Cổ Dục cũng cùng chú Quốc Khánh nói một tiếng, sau đó hắn mới trở về nhà mình.
Vừa mở cửa ra, hắn đã thấy Vua Núi lúc này đang ở cửa ngoắt ngoắt cái đuôi chờ hắn.
“Mặc dù sau khi trở về nhà người chờ taa không phải là kiều thê mỹ thiếp, nhưng còn có mày. Dù sao có còn hơn không. Ha ha, Vua Núi, có muốn ăn đêm hay không hả!” Nhìn chiếc đầu to của Vua Núi, Cổ Dục vừa xoa vừa nở nụ cười, cuộc sống như vậy cũng rất tốt.
“Ha ha....”
Sáng sớm. À không, chính xác phải nói là buổi sáng, hiện tại cũng đã hơn 9 giờ sáng rồi. Cổ Dục vừa mới mơ màng tỉnh lại, cũng may hôm nay hắn quyết định nghỉ nửa ngày. Cho nên sau khi rửa mặt xong, hắn còn rất rảnh rỗi mà đi câu cá một lúc.
Lần thả cần lần đầu tiên, dây câu nhanh chóng chìm vào trong nước. Nhưng mà điều khiến cho Cổ Dục có chút bất ngờ chính là, lưỡi câu chìm thẳng xuống và vượt qua hơn 2.000 mét.
“Ừm? Có biến?” Nhìn lưỡi câu không ngừng chuyển động xuống dưới. Lông mày Cổ Dục nhướng lên, hơi nghi hoặc một chút, khẽ thầm nói.
Sâu như thế nếu không phải đồ cổ thì chính là kỹ năng, Cổ Dục không nghĩ tới việc nâng cấp không gian bí mật. Dù sao bây giờ, mỗi ngày hắn đều câu cá, nên cơ hội nâng cấp cũng không lớn. Thực tế, nếu là kỹ năng thì khả năng không lớn lắm, nhưng nếu là đồ cổ cũng không tệ, dù sao cũng đáng tiền mà phải không?
“Đến đây, ăn xong cơm trưa rồi lại làm việc!” Thấy các cô đi vào Cổ Dục cũng phủi tay, sau đó đi vào phòng bếp chuẩn bị cơm trưa. Lý Vân Vân và Lâm Lôi cũng không có nhàn rỗi, giúp Cổ Dục dọn dẹp vệ sinh trong nhà, thực ra như này cũng rất tốt.