Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 246

Tiểu tiên nữ Nhã Tịnh thân yêu…

Lại còn thân yêu…

Hách Trung Văn tức đến nỗi thật sự muốn đá Giang Kiến Huy ra khỏi trái đất. Anh ta còn tưởng rằng chỉ có cậu nhỏ lăm le chị đại như hổ đói thôi, không ngờ còn có thêm một tên Giang Kiến Huy nữa! Sau này anh ta phải chăm sóc chị đại thật chu đáo, tuyệt đối không để chị đại bỏ chạy với những tên có mưu đồ bất chính kia được!

Nhìn thấy lửa giận lóe lên trong mắt Hách Trung Văn, Dương Mai vuốt lại mái tóc dài, trên khuôn mặt nhỏ lập tức hiện lên vẻ đắc ý.

Không có người đàn ông nào thích người phụ nữ của mình lăng nhăng bừa bãi cả. Nhìn xem, anh Hách đã tức giận rồi, Nhan Nhã Tịnh cứ chờ nhận lấy xui xẻo đi!

“Anh Hách, em không lừa anh đúng không?” Dương Mai thỏ thẻ nói với Hách Trung Văn: “Em chỉ không thể nhìn được Nhan Nhã Tịnh đã có con rồi còn đi gian gian díu díu, để anh bị cắm sừng cũng không hay biết thôi. Anh Hách, em làm vậy là vì thấy bất bình thay cho anh!”

Hách Trung Văn thu lại tầm mắt từ trên tấm thẻ kia, anh ta giơ một tay lên, ném thẳng tấm thẻ kia vào mặt Dương Mai.

Trên khuôn mặt bất cần của anh ta thoáng hiện vẻ chán ghét: “Sao? Muốn ly gián tình cảm của tôi với chị đại à? Hừ, cô thật sự không có bản lĩnh này đâu! Có đàn ông theo đuổi chị đại tức là chị đại của tôi có sức hấp dẫn, Hách Trung Văn tôi có mắt nhìn. Không giống như cô, cho dù là một thằng đàn ông mắt mù cũng sẽ không vừa mắt với cô!”

Dương Mai bị Hách Trung Văn chặn họng đến suýt chút nữa không thở nổi. Cô ta há miệng, gắng sức thở hổn hển mấy hơi, tức muốn ói máu.

Dương Mai vốn không biết gì, còn cố ý khích bác mối quan hệ giữa Hách Trung Văn và Nhan Nhã Tịnh, không ít người trong đoàn làm phim đều không chịu nổi nữa rồi.

“Nói cái gì mà bác sĩ Nhan người ta đi dụ dỗ đàn ông khắp nơi, rõ ràng là cô muốn quyến rũ đàn ông thì có. Lúc nãy còn nói chuyện õng ẹo như vậy, không phải cô muốn quyến rũ anh Hách đấy chứ?”

“Đúng là xấu mặt. Anh Hách người ta có ưa gì cô đâu!”

“Đương nhiên anh Hách không ưa gì cô ta rồi! Bác sĩ Nhan tốt như vậy, đã từng có một người phụ nữ như bác sĩ Nhan, sao anh Hách có thể ưng cô ta được chứ!”

Nghe đám người trong đoàn làm phim bàn tán sôi nổi, Dương Mai tức đến nỗi mặt mũi trắng xanh, mắt trợn trừng. Cô ta không cam lòng bẽ mặt như vậy, cô ta muốn trở mình. Nhưng tình thế bây giờ quá bất lợi cho cô ta, Dương Mai căn bản không có cơ hội đảo ngược tình thế.

Dương Mai tức giận giậm chân, định tránh mũi nhọn Hách Trung Văn trước, đợi tính sổ với Nhan Nhã Tịnh sau.

Dù sao cô ta vẫn còn có chỗ dựa là Nhan Vũ Trúc, sau lưng Nhan Vũ Trúc là anh Lưu. Sớm muộn gì cũng có một ngày bọn họ chơi con nhỏ Nhan Nhã Tịnh này một vố đau!

Dương Mai vừa định chán nản rời đi thì đã bị Hách Trung Văn kéo tới.

Hách Trung Văn mạnh tay quăng cô ta xuống, không hề có chút thương hoa tiếc ngọc nào: “Đừng có đi! Cô đánh mặt chị đại sưng lên như vậy, còn muốn đi à?”

“Em không đánh cô ta. Là cô ta đánh em trước!” Dương Mai tủi thân hít mũi: “Anh Hách, em biết anh bị con hồ ly tinh Nhan Nhã Tịnh kia mê hoặc, nhưng anh không thể không phân biệt phải trái đúng sai được!”

“Tôi nhìn thấy, là cô đánh mẹ trước!” Nhan An Bảo lạnh lùng liếc Dương Mai: “Còn nữa, mẹ tôi là người mẹ tốt nhất trên đời này, mẹ không phải là hồ ly tinh! Cô xin lỗi mẹ tôi đi!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK