Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 482

Bị Nhan Nhã Tịnh chủ động lao tới, kết hầu của Lưu Thiên Hàn không khống chế được chuyển động lên xuống, anh ở trước mặt cô luôn không khống chế được, cô bây giờ chủ động như vậy, anh không làm được Liễu Hạ Huệ.

Nhưng cái bóng đèn to như Nhạc Dũng còn ở trong nhà, có bóng đèn ở đây, anh không thể phát huy.

Nghĩ như vậy, Lưu Thiên Hàn ôm Nhan Nhã Tịnh từ trên người anh xuống, ngồi ngay ngắn, có chút khí độ đứng đắn bất khả xâm phạm của Liễu Hạ Huệ.

Lưu Thiên Hàn thật ra là rất dịu dàng ôm Nhan Nhã Tịnh ra, nhưng cảm giác anh mang tới cho Nhan Nhã Tịnh lại là cô bị anh chê bai.

Nhan Nhã Tịnh rất khó chịu, trong hiện thực, cô mãi mãi không nhìn thấy được anh Lưu nữa, không ngờ ở trong mơ, cô còn bị anh Lưu chê bai như vậy.

Nghĩ như vậy, khóe mắt của Nhan Nhã Tịnh không khống chế được mà ươn ướt.

“Anh Lưu, anh có ý gì hả?! Anh vứt em không lo, ngay cả trong mơ anh cũng không muốn quan tâm em nữa sao?!”

Nhan Nhã Tịnh dùng sức lau khóe mắt, gần như nói một cách hung dữ: “Anh Lưu, anh không thể bắt nạt em như vậy!”

“Anh không cần em nữa, anh cho em làm quả phụ, anh có tin… anh có tin ngày mai em tìm một người gả đi, cho anh mọc sừng không!”

“Phì…”

Nghe thấy lời của Nhan Nhã Tịnh, Cao Bắc Vinh suýt nữa bị sặc chết vì nước miệng của mình, chị dâu Cửu đừng dũng mạnh như vậy có được không!

Trên đời này, cũng chỉ có chị dâu Cửu dám nói ra loại lời cắm sừng Lưu Cửu như vậy.

Chị dâu Cửu, là thật sự cứng!

Cao Bắc Vinh chỉnh tấm chắn lên, trong lòng lặng lẽ giơ ngón cái về phía Nhan Nhã Tịnh.

Lời này của Nhan Nhã Tịnh mang theo sự giận dỗi giống như phát tiết, cô nói nghiến răng nghiến lợi, trên thực tế, cô thật sự không nỡ cắm sừng anh Lưu.

Xã hội bây giờ sớm đã không cần bài vị trinh tiết gì đó nữa, vợ chồng nhiều năm, một người chết đi, người kia tái giá rất là bình thường, huống chi cô và anh Lưu chỉ tính là bạn trai bạn gái.

Nhưng trong lòng cô rất rõ, anh Lưu không còn, cô cũng không thể yêu được người khác nữa.

Một đời người trải qua một tình yêu khắc cốt ghi tâm thì đã đủ rồi, biển người mênh mông, thế giới muôn màu, cô cũng không tìm được một người đàn ông nào yêu cô như anh Lưu, cô cũng không thể rung động với bất cứ người đàn ông nào khác, cho nên những tình yêu tạm bợ đó, cô thà không cần.

“Nhan Nhã Tịnh!”

Gương mặt đẹp trai của Lưu Thiên Hàn âm trầm tới mức muốn ăn thịt người, anh vỗ mạnh một cái vào mông của Nhan Nhã Tịnh, người phụ nữ nhỏ này, vậy mà muốn cho anh mọc sừng!”

Anh thật sự nên đánh gãy chân của cô!

“Hu hu…”

Cái vỗ này của Lưu Thiên Hàn đánh thì khiến trong lòng Nhan Nhã Tịnh khó chịu hơn, anh Lưu chê bai cô cũng thôi đi, vậy mà còn đánh cô!

Anh có biết cô mong anh quay về vô cùng nhưng anh không thể, trong lòng cô buồn cỡ nào không!

“Anh Lưu, anh còn đánh em! Anh bỏ lại một mình em, anh dựa vào đâu mà đánh em!” Nhan Nhã Tịnh càng nói trong lòng càng khó chịu, giọng nói cũng không khỏi nâng cao mấy phần: “Em là nghiêm túc, em lập tức muốn gả cho người khác! Em muốn cắm sừng anh! Cắm sừng! Tức chết anh!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK