Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 6

“Mọi người hiểu lầm rồi, Nhã Tịnh là em gái tôi, tôi chỉ đùa với em ấy một chút thôi.”

Nói xong, cô ta còn ôm chầm lấy Nhan Nhã Tịnh: “Nhã Tịnh, chào mừng em về nước! Cảm ơn em cứu mẹ chị. Với cả… xin lỗi em, vừa rồi chị đùa quá trớn!”

Lời này của Nhan Vũ Trúc phải gọi là chân thành, nụ cười cũng không giả chút nào, kỹ năng diễn xuất của ảnh hậu đúng là danh bất hư truyền.

Nhan Nhã Tịnh không rảnh ở đây diễn trò với Nhan Vũ Trúc. Cô nắm tay Nhan An Bảo và Nhan An Mỹ, lên xe taxi.

Nhan Nhã Tịnh vừa về tới căn hộ mình thuê thì chuông điện thoại vang lên. Là Cao Bắc Vinh, vị khách do thầy cô giới thiệu.

Cao Bắc Vinh gọi điện thoại bảo cô tới Tầm Viên. Thế nhưng không phải chữa bệnh cho anh ấy mà là khám cho một người đàn ông tên là Lưu Cửu gì đó.

Nhan Nhã Tịnh sợ làm trễ nải bệnh của Lưu Cửu nên không dám lề mề, cầm hòm thuốc chạy thẳng tới Tầm Viên.

Lúc Nhan Nhã Tịnh tới nơi, Cao Bắc Vinh đã chờ ở bên ngoài.

Chân trái Cao Bắc Vinh bó một lớp bột thạch cao dày cộp, thấy Nhan Nhã Tịnh thì vội vàng khập khiễng ra đón: “Cô là bác sĩ Nhan phải không?”

“Vâng.” Nhan Nhã Tịnh đánh mắt nhìn xuống chân của Cao Bắc Vinh, gần như đã xác định mình đến để khám cho người này. Nhưng cô vẫn hỏi một câu theo phản xạ: “Anh chính là anh Lưu Cửu phải không? Tôi tới đây để khám bệnh cho anh hả?”

“Không phải, không phải đâu!” Cao Bắc Vinh lắc đầu nguầy nguậy: “Lưu Cửu đang chờ cô trong biệt thự.”

Nghĩ nghĩ một chút, Cao Bắc Vinh lại hạ giọng nhắc nhở một câu: “Phương diện kia của Lưu Cửu hoàn toàn không được đâu. Bác sĩ Nhan, bệnh này của cậu ấy không dễ chữa.”

Nhan Nhã Tịnh đã từng gặp không ít trường hợp mắc bệnh nam khoa nghiêm trọng. Thầy cô có bàn tay vàng, giúp không ít đàn ông lấy lại được tự trọng của đàn ông. Cô được chân truyền từ thầy, đương nhiên cũng có thể.

Lúc Nhan Nhã Tịnh và Cao Bắc Vinh đến phòng của Lưu Thiên Hàn, Lưu Thiên Hàn đang lười biếng nghiêng người dựa vào trên sô pha, mặt mày đăm chiêu.

Ánh mặt trời xuyên qua lớp rèm hơi mỏng, chiếu rọi trên người anh, phủ một tầng vàng óng ánh lên người anh, khiến cho gương mặt hoàn hảo không chút tì vết kia như càng thêm lạnh lẽo cao quý, hơn hẳn người thường. Từ xa nhìn lại, trông anh chẳng khác nào thần mặt trời Apollo trong thần thoại Hy Lạp.

Khoảnh khắc thấy rõ chính diện gương mặt Lưu Thiên Hàn, tay Nhan Nhã Tịnh run lên, hòm thuốc suýt nữa bị cô đánh rơi xuống đất.

Gương mặt này tựa như khắc từ cùng một khuôn với An Bảo!

Chẳng lẽ… người đàn ông này chính là người đêm hôm đó?

“Bác sĩ Nhan, cô bị sự đẹp trai của Lưu Cửu nhà chúng tôi dọa cho choáng váng rồi đúng không?” Cao Bắc Vinh cười run cả người, khập khiễng đi tới trước mặt Nhan Nhã Tịnh: “Tôi nói cô nghe, Lưu Cửu nhà chúng tôi có khả năng khiến hàng nghìn hàng vạn phú bà mê như điếu đổ đấy. Đáng tiếc lại có bệnh không tiện nói ra.”

Khiến hàng nghìn hàng vạn phú bà mê như điếu đổ…

Nhan Nhã Tịnh càng khẳng định suy đoán trong lòng, người này nhất định là người đàn ông đêm đó!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK