Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 432

Đương nhiên anh ta sẽ không thể trơ mắt đứng nhìn Tô Thu Quỳnh đâm mảnh thuỷ tinh vào ngực An Tình, nhưng tốc độ của Tô Thu Quỳnh quá nhanh, bỗng chốc anh ta không thể ngăn cản được.

Nhưng mà tất nhiên An Tình cũng không ngoan ngoãn đợi để bị Tô Thu Quỳnh tấn công. Sau khi sực tỉnh lại, cô ta nhanh ta chóng dịch người khiến mảnh thủy tinh trong tay Tô Thu Quỳnh không trúng vào cô ta mà đâm vào chiếc gối bên cạnh.

Lần này Tô Thu Quỳnh tới đây là vì muốn quyết một sống một còn với An Tình, nếu không đạt được mục đích cô sẽ không cam tâm.

Cô lấy mảnh thủy tinh ra khỏi gối, tay dùng sức đâm An Tình một lần nữa.

Lần này Chiến Mục Hàng đã bắt được cổ tay của cô một cách chính xác, ngón tay của anh ta đột nhiên siết chặt, gần như muốn vặn gãy cổ tay của cô.

Tô Thu Quỳnh không thể động vào An Tình, cô sốt ruột vô cùng, tức giận nhìn chằm chằm Chiến Mục Hàng: “Chiến Mục Hàng, thả tôi ra! An Tình sai người cho An Mỹ ăn thuốc chuột, cô ta muốn giết An Mỹ của tôi, tôi phải đòi lại công bằng cho An Mỹ!”

“Tô Thu Quỳnh, cô nói cái gì?”

Chiến Mục Hàng vô thức hỏi Tô Thu Quỳnh. Vừa rồi Tô Thu Quỳnh có nói An Tình muốn giết Nhan An Mỹ, nhưng anh ta không quan tâm lắm. Bây giờ Tô Thu Quỳnh lại nói An Tình sai người để Nhan An Mỹ ăn phải thuốc chuột? Sao An Tình lại có thể tàn nhẫn như vậy!

“Tôi nói, An Tình muốn An Bảo và An Mỹ chết!” Đôi mắt Tô Thu Quỳnh đỏ hoe: “An Mỹ vừa rửa ruột xong! Chiến Mục Hàng, anh có thể không biết rửa ruột khó chịu như thế nào, nhưng tôi biết! An Tình hại An Mỹ như vậy, tôi không tha cho cô ta được!”

Thấy Chiến Mục Hàng vẫn đang nắm tay mình, Tô Thu Quỳnh vô cùng căm hận: “Chiến Mục Hàng, anh tránh ra cho tôi! Hôm nay tôi nhất định phải giết An Tình!”

Chiến Mục Hàng nghe xong cũng sửng sốt. Anh ta biết giữa An Tình và Nhan An Bảo với Nhan An Mỹ có chút mâu thuẫn, nhưng anh ta vẫn không thể tin được việc một An Tình tốt bụng thiện lương trong lòng anh ta lại làm ra chuyện như vậy.

An Tình không ngờ rằng Tô Thu Quỳnh sẽ biết sự thật sớm như vậy, trên mặt lộ ra vẻ bối rối.

Nhưng khi nghĩ đến những gì Nhan Vũ Trúc nói với mình, cô ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Nhan Vũ Trúc nói chỉ cần khiến Chiến Mục Hàng tin rằng cô ta là người đã cứu anh ta thoát khỏi trận hỏa hoạn năm đó, chỉ cần anh ta tin rằng đứa con mà cô ta đã mất đi khi đó là con của anh ta, Chiến Mục Hàng sẽ không quá tàn nhẫn đối với cô ta.

Cô ta cũng có thể hoàn toàn độc chiếm trái tim của Chiến Mục Hàng.

Nghĩ đến đây, An Tình nhanh chóng giả bộ cực kỳ đau khổ nói với Tô Thu Quỳnh: “Tô Thu Quỳnh, cô không thể vu oan cho tôi như vậy! Tôi thừa nhận là mình không thích hai đứa nhóc kia, tôi cũng có bực bội với chúng, nhưng tôi thực sự chưa bao giờ nghĩ tới chuyện sẽ giết chúng cả!”

“Tôi cũng từng có con, tôi biết đối với một người mẹ, con cái quan trọng như thế nào. Sáu năm trước tôi mất đi đứa con của mình, khi ấy tôi cũng đau đớn muốn chết đi. Làm sao tôi có thể ra tay làm hại con của người khác được!”

Dứt lời, những giọt nước mắt đã lăn dài trên mặt An Tình.

Cô ta ra sức khóc nức nở, trông càng thêm ngây thơ vô tội hơn.

An Tình lau đi nước mắt nơi khóe mắt, thoáng nhìn Chiến Mục Hàng bằng vẻ đáng thương, sau đó nói với Tô Thu Quỳnh: “Tô Thu Quỳnh, tôi không biết tại sao cô luôn muốn hại tôi! Sáu năm trước, cô giết chết con của tôi, làm tôi bị thương còn chưa đủ sao? Tại sao còn chưa buông tha cho tôi nữa!”

An Tình bị cuốn vào màn kịch đến mức dùng giọng nghẹn ngào mà hét lên: “Tô Thu Quỳnh, chỉ cần tôi chết thì cô mới vui vẻ đúng không?! Tô Thu Quỳnh, cô hại tôi như vậy, tôi thật sự không biết mình đã đắc tội gì với cô nữa!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK