Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 598

Cô mơ thấy, cô và anh Lưu cùng nhau mắc bệnh AIDS rất nghiêm trọng, họ đều đã chuyển sang giai đoạn cuối cùng của căn bệnh này.

Hai người họ, chịu sự giày vò của bệnh tật, cho dù có ném rất nhiều tiền vào bệnh viện, tính mạng của hai người họ, vẫn trôi đi nhanh chóng và đầy tuyệt vọng.

Cô còn mơ thấy, Thịnh Vân Hiên mắng chửi cô, bà ta nói cô đã hủy hoại Thiên Hàn của bà ta, bà ta còn nói cô quá ích kỷ, cô nên xuống địa ngục, vĩnh viễn không được đầu thai.

Ban đầu Thịnh Vân Hiên gào thét đến mức khàn cả cổ họng, lời nói cay độc, cuối cùng, nhìn thấy cơ thể tàn tạ của Lưu Thiên Hàn, nước mắt tuôn như mưa, không thể nói thêm một lời hoàn chỉnh nào nữa.

Cô cũng đang khóc, khóc to hơn cả Thịnh Vân Hiên, bởi vì cô mơ thấy Lưu Thiên Hàn không tỉnh lại sau một lần cấp cứu, rời khỏi thế giới này trước cô.

Nhìn thấy anh Lưu đã trở thành một thi thể cứng đơ, cô khóc nhiều tới mức nước mắt như có thể lấp đầy sông Cửu Long.

Anh Lưu, sao có thể chết như thế này được chứ?

Nếu không phải vì cô lây căn bệnh đáng chết này cho anh Lưu, anh Lưu sẽ không chết!

Từ trước đến giờ Nhan Nhã Tịnh chưa bao giờ hận bản thân như vậy, cô đã khiến cho anh Lưu chết đi!

Nhan Nhã Tĩnh đột nhiên tỉnh dậy từ trong giấc mơ, những sợi tóc lòa xòa trên trán cô đã thấm đẫm mồ hôi, cô vừa mở mắt ra đã nhìn thấy Lưu Thiên Hàn.

Anh Lưu vẫn chưa chết.

May mà, nỗi tuyệt vọng tột cùng, cuộc sinh ly tử biệt đau đớn ban nãy chỉ là một giấc mơ mà thôi.

Cô vô cùng hy vọng, tất cả những việc xảy ra hôm nay cũng chỉ là một giấc mơ.

Nhưng chuyện cô bị Nhan Vũ Trúc tiêm là sự thật, anh Lưu phát sinh quan hệ với cô, cũng là sự thật.

Bây giờ, cô còn có thể cảm nhận được sự dịu dàng của anh Lưu, nhưng không bao lâu nữa, cô và anh Lưu cũng sẽ sinh ly tử biệt, cảnh tượng đau khổ tột cùng trong giấc mơ ban nãy sẽ xảy ra.

“Anh Lưu…”

Nhan Nhã Tịnh nặng nề quay mặt sang một bên, cô không muốn Lưu Thiên Hàn nhìn thấy sự yếu ớt trong mắt cô, cô hít sâu: “Anh Lưu, xin lỗi, xin lỗi, anh Lưu, em đã hại anh…”

Lưu Thiên Hàn ôm Nhan Nhã Tịnh vào lòng, khuôn mặt điển trai như được chạm khắc tinh xảo của anh không hề có sự suy sụp khi có thể mình sẽ mắc bệnh.

Anh nhìn khuôn mặt nhỏ của Nhan Nhã Tịnh bằng đôi mắt sáng rực như một con suối trong vắt: “Nhan Nhã Tịnh, nhớ cho kỹ, đừng nói xin lỗi với anh nữa. Em không có lỗi với anh, nếu như em thật sự bỏ rơi chồng con của mình thì mới có lỗi với anh.”

Khóe mắt Nhan Nhã Tịnh đỏ hoe, bờ vai vẫn đang run rẩy một cách khó chịu, Lưu Thiên Hàn đau lòng, anh hôn lên mắt Nhan Nhã Tịnh, suýt chút nữa thốt ra một câu nói.

Nhưng nghĩ tới việc người con gái này đang gặp chuyện, điều đầu tiên cô nghĩ tới không phải là nói với anh, để anh gánh vác cùng cô, mà là muốn chia tay với anh, còn tìm một tên ẻo lẻ đến để chọc tức anh, Lưu Thiên Hàn lại cảm thấy tức giận.

Có phải nếu anh không ép tên ẻo lẻ kia chính miệng khai ra sự thật, cô sẽ thật sự đá anh đi không?

Nghĩ vậy, Lưu Thiên Hàn quyết định trêu chọc Nhan Nhã Tịnh một phen, xem như là dạy dỗ cho việc cô không hiểu chuyện.

“Nhan Nhã Tịnh, anh có hai chuyện muốn nói với em, một việc tốt, một việc xấu, em muốn nghe chuyện nào trước?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK