Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 338

“Chị Vũ Trúc, chị nhanh nói cho anh Lưu biết đi, tất cả những chuyện này đều là ý của chị, chị bảo anh Lưu thả em ra!”

Sau khi Dương Mai nói xong lời này, đầu dây bên kia rơi vào sự im lặng.

Hồi lâu sau, Dương Mai mới nghe được giọng nói của Nhan Vũ Trúc: “Dương Mai, bây giờ Thiên Hàn ở chỗ em à?”

Dương Mai vốn định nói, Lưu Thiên Hàn đang ở ngay trước mặt cô ta, nhưng một vệ sĩ đã lập tức kề một con dao Thụy Sĩ lấp lánh ngay cổ họng cô ta, cô ta chỉ có thể đổi cách nói.

“Anh Lưu sao… em cũng không biết hiện tại anh Lưu đang ở đâu, nhưng em biết là anh Lưu sai người bắt em lại.”

“Chị Vũ Trúc, chị mau đến cứu em! Thủ đoạn của anh Lưu đâu phải chị không biết, em bị anh ta bắt được thì chắc chắn sẽ không tha cho em! Chị Vũ Trúc, em không muốn chết, cầu xin chị, cầu xin chị cứu em đi!” Cô ta không chỉ không muốn chết, còn muốn đóng vai nữ chính của bộ phim của Lâm Tiêu.

“Chị Vũ Trúc, anh Lưu vì chị mà làm nhiều chuyện như vậy, anh ta chắc chắn đồng ý giúp chị, chị giúp em cầu xin anh ta, nể mặt chị, bảo anh ta sẽ bỏ qua cho em đi!”

Dương Mai ngây thơ cho rằng, cô ta và Nhan Vũ Trúc là châu chấu trên một sợi dây thừng. Cô ta lần lượt gây khó dễ cho Nhan Nhã Tịnh, thậm chí lần bắt cóc này đều là Nhan Vũ Trúc bày mưu tính kế, hiện tại cô gặp nạn thì Nhan Vũ Trúc sẽ dốc sức cứu cô.

Ngoài dự đoán, cô ta đợi hồi lâu, nhưng chỉ đợi Nhan Vũ Trúc nói một câu: “Dương Mai, chị không cứu được em!”

“Chị Vũ Trúc, chị có ý gì? Chị không quan tâm đến em nữa đúng không?”

Nghe Nhan Vũ Trúc nói xong, Dương Mai trực tiếp sợ hãi: “Chị Vũ Trúc, chị không thể qua cầu rút ván! Chị Vũ Trúc ơi, chị phải cứu em!”

“Dương Mai, đừng trách tôi, có trách thì trách cô quá ngu dốt!” Nói xong câu đó, Nhan Vũ Trúc trực tiếp cúp điện thoại.

“Chị Vũ Trúc! Chị Vũ Trúc…!”

Không còn nhận được phản ứng của Nhan Vũ Trúc, Dương Mai giống như mất hồn. Cô ta cho rằng Nhan Vũ Trúc thật lòng coi cô là chị em tốt, hiện tại xem ra Nhan Vũ Trúc chỉ lợi dụng cô.

Cô ta tự cho mình rất khôn khéo, không ngờ rằng cô ta lại bị Nhan Vũ Trúc coi như công cụ!

Dương Mai hận đến run rẩy cả người, cô ta biết rõ lần này Lưu Thiên Hàn sẽ không bỏ qua cho cô ta.

Nhưng nếu cô ta còn có thể toàn thây trở ra, cô ta nhất định phải đi tìm Nhan Vũ Trúc tính sổ.

Cô ta vẫn cho rằng tất cả bi kịch của cô đều do Nhan Nhã Tịnh ban tặng, hiện tại cô mới hiểu được, mọi thứ là do Nhan Vũ Trúc từng bước đẩy cô ta vào đường cùng.

Sau khi xử lý xong chuyện của Dương Mai, Lưu Thiên Hàn vừa định dẫn Nhan Nhã Tịnh và hai đứa nhỏ đến biệt thự ở Tầm Viên của anh, thì Hách Trung Văn ầm ầm xông vào.

Anh dùng sức ôm lấy Nhan Nhã Tịnh, ôm đến mức gần như muốn hòa tan cơ thể mình vào trong cơ thể Nhan Nhã Tịnh.

“Chị đại à, em không sao chứ! Em không sao là may rồi! Chị đại, tôi rất rất sợ em và cục cưng sẽ có chuyện gì. Hay là em chuyển đến chỗ tôi ở được không? Tôi sẽ chăm sóc tốt cho em và các bé con, kể từ bây giờ, gia đình chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa!”

Hách Trung Văn từ trong miệng Lưu Diễm Mai biết được chuyện hai bé con bị bắt cóc, sau đó anh ta lại hỏi Nhạc Dũng, anh ta biết rằng Nhan Nhã Tịnh đã chạy tới cứu hai con nhỏ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK