Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 574

Cô ta lạnh lùng thổi một hơi vào mũi kim: “Nhan Nhã Tịnh, bây giờ cô không có tư cách mặc cả với tôi!”

“Nhan Nhã Tịnh, tôi nói với cô thế này đi, nếu cô ngoan ngoãn để tôi tiêm cho cô thì có thể tôi sẽ tha cho Tô Thu Quỳnh, nhưng nếu cô không ngoan ngoãn nghe lời thì bây giờ tôi sẽ tặng mũi tiêm này cho Tô Thu Quỳnh!”

Nhan Nhã Tịnh nặng nề nhắm mắt lại, rồi từ từ mở ra, đúng là bây giờ cô không có tư cách gì để mặc cả với Nhan Vũ Trúc.

Nhưng cô cũng thật sự không còn cách nào khác, chỉ có thể ngoan ngoãn để mặc cho Nhan Vũ Trúc xâu xé mình mới có thể có được cơ hội sống mong manh cho Tô Thu Quỳnh.

“Nhan Vũ Trúc, cô đừng động vào Nhã Tịnh! Cô tiêm cho tôi đi! Nhã Tịnh, cậu đừng để tâm đến mình nữa được không? Mình không sợ chết! Mình cũng không sợ mắc bệnh! Mình thật sự không sợ gì cả! Nhan Vũ Trúc, cô tiêm cho tôi đi! Cầu xin cô, cô tiêm cho tôi được không?”

Tô Thu Quỳnh nước mắt giàn dụa nhìn Nhan Nhã Tịnh, cô ấy thật sự hy vọng Nhan Nhã Tịnh có thể đạp cửa chạy ra ngoài, đừng để tâm đến sống chết của mình nữa.

Nhưng trong lòng cô ấy biết rõ, không thể nào có chuyện Nhan Nhã Tịnh làm như vậy được.

Nhan Nhã Tịnh coi mạng sống của Tô Thu Quỳnh cô quan trọng hơn cả sống chết của bản thân mình.

Trên đời này sao lại có người ngốc nghếch như Nhan Nhã Tịnh chứ!

Tầm nhìn của Tô Thu Quỳnh bị nước mắt làm nhoè đi, trước đây cô ấy từng than thở cuộc đời bất công, bắt cô ấy yêu nhưng mà không có được, còn phải chịu nhiều đau khổ như thế, nhưng bây giờ cô không cảm thấy như vậy nữa.

Thật ra cuộc đời rất công bằng, dù cô ấy có gặp phải kẻ tệ bạc, nhưng cô ấy cũng gặp được người bạn dùng cả tính mạng của mình để đối xử tốt với cô ấy.

Cuộc đời này, cho dù kết thúc ngay lúc này thì cũng đáng giá!

Tô Thu Quỳnh hét lên đau đớn đến xé lòng, nhưng dù cô ấy có hét to thế nào đi chăng nữa thì Nhan Vũ Trúc cũng chẳng nhìn cô ấy lấy một lần.

Nhan Vũ Trúc cầm ống tiêm đi tới trước mặt Nhan Nhã Tịnh, cười gằn nhìn cô: “Nhan Nhã Tịnh, trong này là máu của Bùi Ninh Hinh, chỉ cần tôi tiêm ống máu này vào cơ thể cô thì cuộc đời này của cô sẽ hoàn toàn bị huỷ hoại!”

“Nhan Nhã Tịnh, cô có biết huỷ hoại cô, tôi vui nhường nào không?”

“Nhan Nhã Tịnh, sau khi tôi tiêm mũi này cho cô xong, cô nhất định phải thường xuyên liên lạc với tôi đấy! Tôi thật sự rất tò mò, Thiên Hàn sẽ đối xử với cô như thế nào!”

“Người đàn ông kiêu ngạo như Thiên Hàn có thể yêu một người phụ nữ không có gì cả, nhưng không thể yêu một người nhiễm HIV được! Ai cũng ham sống sợ chết cả, người có thân phận như Thiên Hàn lại càng coi trọng tính mạng của mình hơn tất cả mọi thứ!”

“Cô nói xem, liệu có phải chỉ cần cô xuất hiện trong tầm mắt của Thiên Hàn là anh ấy sẽ sai người vứt cô đi như vứt một bịch rác không đây?”

Anh Lưu sai người vứt cô đi như vứt một bịch rác không ư…

Nghĩ đến cảnh tượng này, lòng của Nhan Nhã Tịnh đau đớn đến ngạt thở.

Đúng thế, anh Lưu có thân phận tôn quý, cao không thể với tới, người như anh không thể ở bên một người bị HIV được.

Bị Nhan Vũ Trúc tiêm ống máu này vào người, cô chắc chắn sẽ phải mất đi anh Lưu, nhưng dù như vậy, cô vẫn không hối hận.

Cuộc đời ngắn lắm, cứ sống không thẹn với lòng, nhìn về phía trước là được, làm gì có nhiều thời giờ để mà hối hận cơ chứ!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK