Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 341

Hách Trung Văn vẫn lẩm bẩm lặp đi lặp lại câu nói kia: “Cậu đã đồng ý rằng không cướp chị đại với cháu, cậu đã đồng ý rồi…”

“Trung Văn, cậu không giành với cháu, Nhan Nhã Tịnh vốn là người của cậu!”

Nghe Lưu Thiên Hàn nói vậy, Hách Trung Văn không khỏi nhớ tới tờ giấy kết hôn đỏ rực kia, trong nháy mắt, Hách Trung Văn nhất thời không còn chút sức lực.

Anh ta sụp đổ buông tay Nhan Nhã Tịnh ra, nếu không phải hai đứa nhỏ cùng lúc đỡ lấy anh ta, thì anh ta nhất định sẽ ngã xuống đất.

Sau khi Lưu Diễm Mai tiến vào gần như là chứng kiến toàn bộ sự việc, bà ta không dám tin nhìn Lưu Thiên Hàn: “Thiên Hàn, em thật sự ở bên Nhã Tịnh sao?”

Đối diện với ánh mắt tràn đầy chấn động của Lưu Diễm Mai, Nhan Nhã Tịnh có loại cảm giác bối rối như học sinh tiểu học yêu sớm bị phụ huynh phát hiện.

Lưu Diễm Mai, bà không chỉ là mẹ của Hách Trung Văn, còn là chị ruột của Lưu Thiên Hàn.

Chắc chắn bà cảm thấy cô là người phụ nữ có đời sống cá nhân vô cùng hỗn loạn, sinh con với con trai bà, lại dây dưa với em trai ruột của bà.

“Thiên Hàn, Nhã Tịnh là mẹ của An Bảo và An Mỹ, sao em có thể ở bên Nhã Tịnh chứ! Nhã Tịnh và Trung Văn sắp kết hôn rồi!”

Theo Lưu Diễm Mai thấy, Nhan Nhã Tịnh và Hách Trung Văn đã sinh đôi trai gái, cả nhà họ nhất định phải ở bên nhau, cho nên, bà không cách nào hiểu hành vi của em trai mình.

Lưu Diễm Mai không phải người không hiểu lý lẽ, bà cũng sẽ không vì con trai mình mà khiển trách em mình, nhưng bà lại cảm thấy, Lưu Thiên Hàn và Nhan Nhã Tịnh ở bên nhau là không có đạo đức.

Lưu Thiên Hàn sớm đã biết, An Bảo và An Mỹ là con của Nhan Nhã Tịnh và Hách Trung Văn, về tình về lý, anh đều không nên dây dưa với Nhan Nhã Tịnh, đứa em trai trước nay luôn lý trí bình tĩnh của bà sao lại làm ra chuyện hồ đồ thế này!

Giọng Lưu Diễm Mai vẫn đang tiếp tục: “Thiên Hàn, em không thể làm chuyện thế này! Em thế này rõ ràng là đào góc tường của Trung Văn! Em chia rẽ gia đình của Trung Văn, thế này…thế này khác gì kẻ thứ ba! Em trai của Lưu Diễm Mai chị, sao có thể làm kẻ thứ ba!”

Quan trọng hơn là, còn làm kẻ thứ ba của con trai mình!

Kẻ thứ ba?!

Nhan Nhã Tịnh sững sốt, Lưu Diễm Mai lại nói anh Lưu là kẻ thứ ba?

Yêu một người, đương nhiên không nỡ khiến anh bị người khác hiểu lầm, càng không nỡ để anh gánh ô danh là kẻ thứ ba.

Nhan Nhã Tịnh hắng giọng, định giải thích cho Lưu Thiên Hàn: “A…”

Vừa mở miệng, Nhan Nhã Tịnh lại không biết nên gọi Lưu Diễm Mai là dì, hay là chị mới đúng.

Cô và Lưu Thiên Hàn ở bên nhau, quả thực là mối quan hệ vô cùng hỗn loạn, nhưng vậy thì sao! Cô đã quyết định muốn nắm tay anh, thì sẽ không dễ dàng buông ra.

Là cô chủ động bày tỏ với anh Lưu, cô sẽ không quấy cho loạn rồi từ bỏ.

Trầm ngâm giây lát, Nhan Nhã Tịnh vẫn là gọi Lưu Diễm Mai là chị Lưu, dù sao cô cũng không thể gọi chị của bạn trai mình là dì được.

“Chị Lưu, chị hiểu lầm anh Lưu rồi, anh Lưu không đào góc tường Hách béo, là em thích anh Lưu, em chủ động bày tỏ với anh Lưu.”

Lưu Diễm Mai vẫn có chút khó tiếp nhận mối quan hệ giữa Nhan Nhã Tịnh và Lưu Thiên Hàn: “Sao cháu có thể ở bên người lớn của mình chứ Nhã Tịnh, dì cũng rất thích cháu, dì hi vọng cháu có thể suy nghĩ rõ ràng, Thiên Hàn không phải người có thể nắm tay cháu đến cuối đời, nó là cậu trẻ của cháu!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK