Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 621

“Trung Văn, cậu sẽ không chia tay với Nhan Nhã Tịnh. Trên đời có hàng vạn người, nhưng Lưu Thiên Hàn cậu chỉ cần một mình cô ấy.”

Lưu Thiên Hàn suy nghĩ một lát, sau đó nhắn lại cho Hách Trung Văn một tin tựa như đứa trẻ ngây thơ: “Cậu sẽ không buông tay, vậy nên Trung Văn à, cháu hãy từ bỏ đi!”

Hách Trung Văn ngơ ngác nhìn dòng tin nhắn của Lưu Thiên Hàn, rất lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.

Trên đời có hàng vạn người, nhưng Lưu Thiên Hàn cậu chỉ cần một mình cô ấy.

Nhưng Hách Trung Văn anh ta cũng muốn một mình cô mà!

Tiếc là vợ của cậu trẻ thật sự quá khó tán!

Nhưng sớm muộn gì cậu trẻ cũng vẫn phải rời xa chị đại thôi.

Trên vai cậu trẻ gánh vác cả Lưu Thị, nếu cậu trẻ nhiễm bệnh thì cuộc nội loạn nhiều năm trước của Lưu Thị chắc chắn sẽ lại tái diễn, sau khi biết chuyện chị đại nhiễm bệnh, bà ngoại chắc chắn sẽ khóc lóc, làm ầm ĩ, có khi còn treo cổ tự vẫn để ngăn cản cậu trẻ ở bên chị đại cho bằng được.

Hách Trung Văn nắm chặt tay, thầm nghĩ bây giờ anh ta chỉ thiếu gió đông, có được ngọn gió đông ấy, chắc chắn anh ta sẽ ôm được chị đại!

Gửi xong dòng tin nhắn này, Lưu Thiên Hàn quả quyết xoá lịch sử trò chuyện giữa mình và Hách Trung Văn, anh vốn định cho Hách Trung Văn – kẻ tán tỉnh vợ mình đến nghiện, vào danh sách đen, nhưng nghĩ lại, anh vẫn gạt đi ý định này.

Có một số người dù yêu không thể giành được, cho dù Hách Trung Văn có mang kim cương tới thì cũng không tán tỉnh được vợ của anh.

Chỉ là, trong lòng Lưu Thiên Hàn vẫn có ngọn lửa nguy cơ nho nhỏ đang nhen nhóm, anh ôm cô gái nhỏ bé đang ngủ say vào lòng mình.

“Nhan Nhã Tịnh, nếu em dám chạy trốn cùng người đàn ông khác, anh sẽ đánh gãy chân em!”

Mặc dù Nhan Nhã Tịnh đã ngủ nhưng vẫn cảm nhận được có người đang chạm vào mình, cô rầm rì mấy tiếng bày tỏ sự không hài lòng.

Thấy Nhan Nhã Tịnh vẫn dám kháng cự, Lưu Thiên Hàn lại vỗ nhẹ vào cô: “Nhan Nhã Tịnh, em nói đi, em không dám chạy cùng người đàn ông khác nữa!”

Nhan Nhã Tịnh than vãn chu cái miệng nhỏ nhắn lên, nửa tỉnh nửa mơ nhíu mày: “Eo sắp bị anh làm gãy rồi, làm sao chạy được nữa!”

Nói xong Nhan Nhã Tịnh trở mình, tìm một vị trí thoải mái hơn trong lòng Lưu Thiên Hàn, tiếp tục trùm đầu ngủ say.

Lưu Thiên Hàn bật cười: “Xem ra tập thể dục nhiều cũng tốt, ít nhất khiến em không còn sức để chạy cùng người đàn ông khác nữa! Ừm, sau này anh sẽ tiếp tục cố gắng!”

Nếu Nhan Nhã Tịnh biết lời nói trong lúc mơ màng của cô lại đổi lấy sự tiếp tục cố gắng của Lưu Thiên Hàn thì đánh chết cô cũng không nói ra lời này.

Tiếc là, cô gái nhỏ đang ngủ say hoàn toàn không cảm nhận được nguy cơ gì, cô còn mơ thấy bàn đại tiệc hoàng gia đang vẫy gọi mình, cô thèm đến mức nước miếng cũng sắp chảy ra đến nơi rồi.

Anh Lưu không để cho cô ăn no, cô chỉ có thể ăn một bữa no nê trong mơ thôi.

Nhan Nhã Tịnh chẹp miệng: “Ngon quá, vẫn muốn ăn nữa…”

Ánh mắt Lưu Thiên Hàn tối hơn một chút: “Vẫn muốn ăn nữa à? Được, anh sẽ cho em được như ý muốn.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK