Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 322

“Đồ nhát gan! Đồ xấu xí! Tôi thấy cô chính là không dám khoét mắt tôi! Đồ xấu xí! Đúng, cô là đồ xấu xí làm việc quái dị!”

Nhan An Mỹ không biết mắng người, cô bé dường như đã nói ra hết những lời nói khó nghe mà cô bé có thể nghĩ ra được với Dương Mai.

Cô bé tưởng rằng mình đã mắng Dương Mai ghê gớm như vậy, thế nào Dương Mai cũng sẽ chuyển hướng mục tiêu, buông tha Nhan An Bảo, đến tìm cô bé tính sổ. Điều không ngờ là con dao trong tay Dương Mai vẫn dính chặt trên hốc mắt của Nhan An Bảo.

Nhan An Mỹ quay mặt sang một bên khác, cô bé không dám nhìn con dao trên tay Dương Mai, cô bé thật sự rất sợ, chỉ cần tay Dương Mai dùng sức thì hốc mắt của Nhan An Bảo sẽ bị đâm thủng đến đầm đìa máu tươi.

“Kế khích tướng?”

Dương Mai cười nhạt, trên khuôn mặt xinh đẹp kia mang theo vẻ nham hiểm rõ ràng: “Mày nghĩ tao sẽ dính kế này sao?”

“Nhan An Mỹ, tao nói cho mày biết, hôm nay, tao sẽ khoét mắt của anh trai mày trước! Tao không thích đôi mắt này của nó!”

“Tôi không cho phép cô chạm vào anh trai tôi! Đồ xấu xa, cô đừng khoét mắt anh trai tôi!”

Nhan An Mỹ lo lắng đến mức nước mắt sắp rơi, đôi mắt của anh trai cô đẹp biết bao, lúc bọn họ ở nước ngoài, rất nhiều phụ huynh đều nói đôi mắt của anh trai rất giống viên ngọc bảo đen, một đôi mắt đẹp như vậy sao có thể bị khoét đi chứ!

“Tôi sẽ không mắng cô nữa, cô đừng khoét mắt của anh trai tôi, được không?”

Nhan An Mỹ không muốn cúi đầu trước Dương Mai, cô bé là một cô gái nhỏ dũng cảm, không bằng lòng cúi đầu trước thế lực độc ác một cách tùy tiện, thế nhưng vì Nhan An Bảo, cô bé sẵn sàng cúi chiếc đầu có chút kiêu hãnh của mình.

“Cô ơi, cháu không nói cô là đồ xấu xí, cô rất đẹp, cô à, cô là người lương thiện nhất, cô đừng làm hại anh trai cháu được không?”

“Cô, vừa rồi cháu mắng chửi cô là cháu sai rồi, cô bảo người đánh cháu đi, đánh nát miệng của cháu cũng được, cháu chỉ xin cô đừng khoét mắt anh trai cháu!”

Trong mắt Nhan An Mỹ lấp lánh những giọt nước mắt: “Cô à, xin cô đó, cô tha cho anh trai cháu đi, được không?”

“Cháu là đứa con mà mẹ cháu yêu nhất, mẹ cháu không thích anh trai cháu chút nào, cô tha cho anh trai cháu, giữ cháu lại, dùng cháu để uy hiếp mẹ cháu là đủ rồi! Cô à, xin cô đó, cô tha cho anh trai cháu đi!”

Nhan An Bảo vẫn giữ nguyên vẻ mặt như núi băng kia, thế nhưng sau khi nghe thấy lời nói của Nhan An Mỹ, trong mắt cậu bé cũng hiện lên một chút lấp lánh.

Cậu bé đã từng nói sẽ bảo vệ Nhan An Mỹ thật tốt, để em gái cậu làm một cô công chúa nhỏ cả đời vô lo vô nghĩ, không ngờ rằng công chúa nhỏ của cậu lại dũng cảm bảo vệ cậu như vậy.

“Nhan An Mỹ, đồ ngốc này, em ngậm miệng lại!”

Lời nói này của Nhan An Bảo không dễ nghe, nhưng rõ ràng trong giọng nói có mang theo tình cảm dịu dàng.

Những đứa trẻ như bọn họ cho dù có thông minh đến đâu thì tâm tư cũng không thể phức tạp như người lớn, có điều, cậu bé chắc chắn Dương Mai không dám khoét mắt cậu.

“Nhan An Mỹ, anh là đàn ông con trai, hiện tại, anh nên bảo vệ em!”

Nhan An Bảo nhắm mắt lại, dáng vẻ anh dũng hy sinh không chút sợ hãi: “Không phải cô muốn khoét mắt tôi sao? Bây giờ cô có thể ra tay rồi!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK