Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 278

“Bác sĩ Giang, cháu không có bệnh.” Lưu Thiên Hàn từ tốn nói.

“Không có bệnh?” Đầu óc của bác sĩ Giang nhanh chóng xoay chuyển: “Không có bệnh thì sao cả hai lần cháu và cô gái nhỏ này đều không xảy ra quan hệ?”

Bác sĩ Giang vừa nói xong, bà ấy liền không nhịn được nhớ tới một tin tức xã hội đã xem mấy hôm trước.

Một cặp vợ chồng nghiên cứu sinh kết hôn đã nhiều năm mà không có con cái. Để có con, bọn họ gần như đã chạy khắp tất cả bệnh viện, đi chữa trị nhiều năm mà vẫn không thể sinh được nửa ngụm con.

Cuối cùng đến bệnh viện thành phố kiểm tra mới xác định, cơ thể của cặp vợ chồng này không có vấn đề gì hết.

Vấn đề chính là cách thức họ chung sống. Mặc dù cả hai đều là học bá, nhưng trong chuyện nam nữ lại cùng là kẻ ngốc. Bọn họ tưởng là hai vợ chồng nằm chung trên một chiếc giường lớn là có thể mang thai sinh con được.

Chuyện này nghe thật hoang đường, nhưng trên thế giới này, người có IQ cao thì EQ thường thấp. Rất có thể Lưu Thiên Hàn chính là một người như vậy.

Bác sĩ Giang cảm thấy, với tư cách là bác sĩ, bà ấy cần phải phổ cập một số kiến thức thường thức về sinh lý cho Lưu Thiên Hàn. Bà ấy lặng lẽ tìm tin tức kia trên điện thoại, đưa cho Lưu Thiên Hàn xem: “Lưu Cửu, có lẽ nào cháu tưởng là đánh cô gái một trận thì cô ấy sẽ mang thai đấy chứ?”

Bác sĩ Giang thở dài thườn thượt: “Lưu Cửu, đừng chỉ lo kiếm tiền. Lúc nào rảnh… lúc nào rảnh thì để Cao Đại dạy cháu tiếp xúc với con gái như thế nào đi.”

Nghĩ đến bao năm qua bên cạnh Cao Bắc Vinh cũng không có cô gái nào, bác sĩ Giang liếc Cao Bắc Vinh với vẻ ghét bỏ: “Thôi bỏ đi, cháu vẫn nên tìm Giang Nhị thì hơn. Thằng nhóc Giang Nhị mặc dù hơi bừa bãi, nhưng nó vẫn có kinh nghiệm, biết nên qua lại với các cô gái thế nào.”

Càng nghĩ đến hoàn cảnh của Lưu Thiên Hàn, bác sĩ Giang càng cảm thấy con đường ôm cháu trai của người bạn lâu năm vô cùng gian nan. Bà ấy không nhịn được lại thở dài thườn thượt, sau đó mới xách hòm thuốc đi xuống lầu.

Sau khi bác sĩ Giang xuống lầu, Cao Bắc Vinh cười đến co giật: “Lưu Cửu, nghe ý của bác sĩ Giang, chẳng lẽ dì ấy cảm thấy cậu không thể ấy ấy với phụ nữ à?”

Sực nghĩ tới điều gì đó, Cao Bắc Vinh nghiêm túc hỏi: “Lưu Cửu, lẽ nào cậu không biết thật? Nếu không, cậu theo đuổi chị dâu Cửu lâu như vậy rồi, sao cậu không gì kia với cô ấy…”

Khuôn mặt điển trai của Lưu Thiên Hàn lạnh lùng như băng ngàn năm: “Cút!”

Đàn ông thẹn quá hóa giận lên quả là đáng sợ, Cao Bắc Vinh sợ bị Lưu Thiên Hàn đánh cho ngáo ngơ, vội vàng cuốn xéo.

Nhan Nhã Tịnh vừa tỉnh lại đã nghe thấy giọng của bác sĩ Giang ở ngoài cửa. Khi nghe được những lời của bà ấy, cô thật sự muốn tìm một cái lỗ để chui vào.

Mất hết mặt mũi rồi!

Mặt cô nóng bừng, còn chưa nguôi đi thì lại nghe thấy bác sĩ Giang nói rằng anh Lưu tưởng rằng đánh phụ nữ một trận là có thể mang thai.

Cô kéo chăn trùm kín đầu lại mới cảm thấy đỡ mất mặt hơn.

Cô bị thương hết lần này đến lần khác làm bác sĩ Giang cũng nghĩ hơi lệch lạc, anh Lưu muốn cô mang thai khi nào chứ?

Sau khi Lưu Thiên Hàn trở về phòng liền thấy Nhan Nhã Tịnh vùi cả người trong chăn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK