Mục lục
Binh Vương Và Bảy Chị Gái Cực Phẩm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khương Lam lại chủ động đi đến trước mặt hắn và nói với vẻ mặt phức tạp: “Lục Vân, tôi biết cậu chính là Vân Lộc đại sư và mọi thứ trong buổi đấu giá từ thiện ngày hôm nay chính là do cậu sắp xếp.”

Lần này, bà gọi thẳng tên của hắn.

Đó là một sự thay đổi thái độ trong tiềm thức.

Lục Vân giễu cợt hỏi: “Cho nên?”

Khuôn mặt xinh đẹp không hề lưu lại dấu vết thời gian của Khương Lam đông cứng lại, nói: “Cậu làm nhiều như vậy chẳng phải là vì muốn chứng minh cho chúng tôi thấy sao. Hiện tại cậu đã chứng minh xong, vậy là đủ rồi!”



“Bà nói đủ chưa?” Sắc mặt của Lục Vân lộ vẻ kỳ quái.

Khương Lam gật đầu nói: “Tôi thừa nhận trước đây tôi đã sai. Sau này dù cậu với Khuynh Thành có phát triển như thế nào, tôi cũng không quan tâm nữa nhưng cậu cũng đừng quá thúc ép bản thân. Tôi khuyên cậu nên suy nghĩ kỹ về việc thành lập chi nhánh của tập đoàn Khuynh Thành.”

“Ý của bà là những chuyện tôi làm trước đó là vì muốn Diệp các người cho tôi một cơ hội?”

Khương Lam suy nghĩ một chút rồi gật đầu nói: “Nếu như cậu đã nghĩ vậy thì tôi cũng nói thẳng cho cậu biết, đúng là trong lòng tôi nghĩ vậy!”

Bà vô cùng quyết đoán.

Lục Vân không trả lời.

Không khí trầm lặng một hồi. Khương Lam vốn tưởng rằng Lục Vân nhất định sẽ cảm tạ nhưng sau một hồi yên lặng, Lục Vân đột nhiên lắc đầu nói: “Khương Lam, bà quá kiêu ngạo rồi.”

“ Cậu nói gì cơ?”

Đôi mắt xinh đẹp của Khương Lam đột nhiên cứng đờ.

Chỉ nghe Lục Vân chậm rãi nói:

“Tất cả những gì tôi làm không phải là để chứng minh cho bà thấy rằng tôi có thể bước vào Diệp gia mà là để chứng minh rằng tôi có thể cho chị Khuynh Thành tất cả những gì chị ấy muốn.”

“Nói thật, Diệp gia trong mắt tôi chỉ giống như một hạt cát giữa sa mạc. Đối với tôi, diệt Diệp gia là chuyện dễ như trở bàn tay, chỉ là tôi không muốn ra tay mà thôi. Vì thế,…”

“Khương Lam, sau này mong bà hãy thu bớt sự kiêu ngạo lại, bởi vì bà sẽ mãi mãi không thể tưởng tượng nổi người đứng trước mặt bà là sự tồn tại như thế nào.”

Tuy giọng nói của Lục Vân không lớn nhưng dường như trong đó có một khí thế vô cùng mạnh mẽ. Mỗi lời nói của hắn đều khiến trong lòng Khương Lam run lên.

Giờ phút này, bà như thể mất lý trí vì lời nói của Lục Vân.

Một lúc lâu sau, khi Khương Lam định thần lại. Bà tức giận nói: “Đúng là đồ kiêu ngạo! Mới chỉ có một chút thành tích nho nhỏ mà cậu đã tự mãn như vậy!”

Bà ta yếu ớt hét sau lưng Lục Vân nhưng hắn không thèm quay đầu lại.

Diệp Hướng Vinh đứng bên cạnh Khương Lam lộ thần sắc phức tạp, trong lòng bất đắc dĩ thở dài: “Bà à, thật sự Lục Vân chỉ đạt được một chút thành tích nho nhỏ đó thôi sao?”

Mới 20 tuổi, hắn đã trở thành ngôi sao sáng trong giới hội họa và thư pháp. Không chỉ vậy, hắn còn có thể nghĩ ra công thức mặt nạ kinh người như vậy. Đây chính là thành tựu mà bất cứ nhân tài trẻ tuổi nào ở Giang Nam, hay thậm chí là cả Long quốc không thể sánh bằng!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK