An Dạng đứng dậy tới trong phòng ngủ Thẩm Kỳ trải giường chiếu, lại lấy ra một chiếc chăn, mỗi người đều là một chiếc chăn của riêng mình, nếu không thì sợ bọn chúng buổi tối ngủ lôi kéo qua lại, lại lạnh cảm mạo. Nghiêm Luật Kỷ không biết làm sao từ bên ngoài vào đến, đứng ở bên giường, nhìn An Dạng. “Thím, mẹ con lúc nào sẽ ra ạ?” An Dạng sắp xếp chăn xong, ngồi xổm xuống chăm chú nhìn cậu nhóc. “Cụ thể lúc nào ra thím cũng không biết, nhưng thím biết là,...
Xin vui lòng Đăng nhập để đọc tiếp.