Mục lục
Cao Thủ Tu Chân
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 687

“Còn chuyện ông bảo cháu vào làm việc trong doanh nghiệp của nhà họ Tiêu, chuyện này chẳng có ý nghĩa gì đối với cháu. Một tháng nữa, cháu còn phải đi học ở đại học Thủ Đô”.

Diệp Thiên dứt lời, Tiêu Trường Hà nhíu mày, trong mắt thoáng qua vẻ thất vọng.

Ông ta vốn tưởng Diệp Thiên biết nhận định tình hình, hiểu tình thế biết tiến lùi, biết chọn cái nào bỏ cái nào, nhưng câu trả lời của cậu thực sự làm ông ta thất vọng vô cùng.

Câu trả lời của Diệp Thiên giống như lời nói giận dỗi của trẻ con. Câu đầu tiên ông ta còn có thể chấp nhận, nhưng nói gì mà một tháng nữa cậu phải đi học ở đại học Thủ Đô, nên đến làm việc ở nhà họ Tiêu không có ý nghĩa gì, đây rõ ràng là chuyện nực cười nhất trần đời.

Mặc dù đại học Thủ Đô là trường học cao cấp nhất Hoa Hạ, là ngôi trường nổi tiếng lâu đời, nhưng doanh nghiệp của nhà họ Tiêu có không biết bao nhiêu sinh viên tài giỏi của các trường trọng điểm thuộc đề án 985 và 211, thậm chí không thiếu thạc sĩ, tiến sĩ, ngay cả cao hơn tiến sĩ cũng không dưới năm mươi người.

Cho dù Diệp Thiên thật sự vào học ở đại học Thủ Đô, sau khi hoàn thành việc học cũng chưa chắc có thể được một doanh nghiệp cao cấp thu nhận. Diệp Thiên vì việc học ở đại học Thủ Đô mà từ bỏ cơ hội làm việc ở doanh nghiệp nhà họ Tiêu, theo ông ta thấy thì đúng là câu chuyện cười cực lớn.

“Diệp Thiên, tôi vốn cho rằng cậu là một viên ngọc chưa được mài giũa, nhưng bây giờ xem ra cậu chỉ là một hòn đá không hề tỏa sáng”.

Tiêu Trường Hà khẽ lắc đầu: “Mỗi năm có bao nhiêu sinh viên xuất sắc của trường trọng điểm tranh nhau vỡ đầu để vào làm trong doanh nghiệp dưới trướng nhà họ Tiêu, cậu có biết không?”.

“Còn cậu lại vì chuyện đi học ở đại học Thủ Đô mà từ bỏ cơ hội tôi cho, đúng là ngoan cố!”.

“Tôi vốn còn định đào tạo cậu một thời gian, sau này Giai Lệ muốn ở bên cạnh cậu cũng không phải không thể, nhưng bây giờ tôi đổi ý rồi”.

Giọng nói ông ta trở nên lạnh nhạt hơn.

“Nếu cậu đã không đồng ý với đề nghị của tôi, vậy tôi sẽ không giúp cậu bất cứ chuyện gì. Cậu đã muốn ở bên cạnh Giai Lệ thì đối thủ mà cậu sẽ gặp tiếp sau đây, cậu hãy tự mình giải quyết. Tốt hay xấu đều là do cậu tự chọn!”.

“Tối nay, ‘thánh cổ phiếu nhỏ’ Lạc Tư Đồ sẽ đến Côn Thành. Cậu ta sẽ đối xử với cậu thế nào, cậu tự mình suy nghĩ đi!”.

“Cậu ra ngoài đi, giữa tôi và cậu không còn gì để nói nữa!”.

Ông ta nói xong, phất tay, ra lệnh đuổi khách với Diệp Thiên.

Diệp Thiên lại không biến sắc, khẽ gật đầu với Tiêu Trường Hà, đứng lên.

Cậu ra đến cửa thì dừng chân lại.

“Ông cụ Tiêu, những lời ông nói với cháu hôm nay, từng câu từng chữ đều là lời tận đáy lòng, Diệp Thiên rất cảm động”.

“Nhưng cháu cũng nói ngắn gọn với ông, những thứ ông nhắc tới không hề có ý nghĩa gì với cháu”.

Cậu mỉm cười, ánh mắt ngạo nghễ.

“Tình cảm của Giai Lệ, cháu không có quyền can dự. Ông muốn chọn một người chồng tốt cho Giai Lệ là chuyện của ông, nhưng tất cả phải xem mong muốn của cô ấy. Cháu sẽ không để bất cứ ai cưỡng ép làm khó cô ấy!”.

“Còn những người như ‘thánh cổ phiếu nhỏ’ mà ông nói cũng chỉ là nhân vật nhỏ tầm thường đối với cháu mà thôi”.

“Những gì ông cần suy nghĩ không phải là cháu nên đối mặt với bọn họ thế nào, mà là bọn họ tốt nhất đừng động chạm tới cháu!”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
XH
Xuân Hải29 Tháng chín, 2022 13:14
Được. 😏😏😏
BÌNH LUẬN FACEBOOK