Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1040

“Trận sau là tiểu đồ đệ tu vi cấp ba trung cấp của ta đánh với ngươi”, Trần trưởng lão không nhịn nổi nữa mà nói ngay.

Nhưng ông ta vừa mới dứt lời thì phó tộc trưởng Tư Không lập tức bác bỏ: “Trận thứ ba, Trần trưởng lão sẽ đánh với ngươi”.

Trần trưởng lão sững sờ, cứ tưởng mình nghe nhầm.

Những trưởng lão có mặt cũng tưởng mình nghe nhầm.

Phó tộc trưởng Tư Không nhắc lại lần nữa: “Trận thứ ba, Trần trưởng lão tham chiến”.

Trần trưởng lão phản bác: “Phó tộc trưởng, quyết định này của ông có phải quá…”

“Đây là mệnh lệnh”. Ông ta nghiêm túc nói, lạnh lùng quét mắt về phía mọi người, mang theo uy nghiêm không thể xâm phạm.

Có lẽ vì ông ta bộc lộ uy quyền trong thời gian dài, địa vị lại gần với tộc trưởng, nên đám người có mặt nhất thời không dám phản bác.

Dạ Mặc Uyên cười lạnh: “Thiên Phần tộc… Ha… đúng là không biết xấu hổ”.

“Ngươi nói gì?”

“Chẳng lẽ không đúng sao?”

Cả nhóm trưởng lão đều nghẹn lời.

Lần này bọn họ quả thật ức hiếp người ta thật.

Phó tộc trưởng Tư Không nói mà chẳng đỏ mặt hay thở gấp: “Các ngươi tự tiện xông vào Thiên Phần tộc bọn ta, chúng ta muốn bắt các ngươi chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, giờ ta cho các ngươi một cơ hội đã là tốt lắm rồi”.

Cố Thanh Hy duỗi người, ngáp một cái, lười nhác nói: “Đã quyết định xong người tham gia ba trận, được rồi, vậy thì bắt đầu đi”.

Lão già chết tiệt này muốn chơi chết hai người các nàng mà còn đường hoàng lôi ra một đống lý do.

Có điều ông ta nói cũng không sai, phía Thiên Phần tộc muốn chơi chết các nàng đúng là chuyện dễ như bỡn.

Thế nên nàng cần phải nắm chắc cơ hội, thắng liền ba trận rồi dẫn Dạ Mặc Uyên rời khỏi đây.

Giờ phút này, trên một diễn võ trường thường ngày vắng vẻ của Thiên Phần tộc có rất nhiều tộc dân tập trung, bọn họ vây thành một vòng tròn, nghe theo sự chỉ huy của phó tộc trưởng Tư Không, vây Dạ Mặc Uyên và Cố Thanh Hy ở giữa sân.

Sắp bắt đầu cuộc luận võ, Dạ Mặc Uyên liền lùi sang một bên, chỉ buông đúng một câu: “Chú ý an toàn, đừng cậy mạnh”.

“Yên tâm đi”.

Cố Thanh Hy quét mắt đám người Thiên Phần tộc lúc nhúc bao quanh, cười nói: “Phó tộc trưởng Tư Không, nhớ kỹ chuyện ngươi đã đồng ý với ta, nếu ta thắng thì các người phải thả Dạ Mặc Uyên và cả hoàng hậu Sở Quốc. Tới lúc đó đừng hòng quỵt nợ”.

Những người có mặt cảm thấy ý nghĩ này của nàng thật hão huyền, chỉ có tu vi cấp hai kém cỏi mà dám khiêu chiến với bao nhiêu cao thủ của Thiên Phần tộc bọn họ, thắng mới là lạ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK