Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1136

Cố Thanh Hy nghi ngờ nhìn hắn, trong mắt mang theo dò xét.

Dạ Mặc Uyên cười xùy một tiếng, mặc cho nàng thoải mái dò xét: “Một viên Long Châu thôi, bản vương có thể tham tới mức chiếm luôn sao. Lấy được tới tay sẽ đưa cho nàng”.

Nghe vậy, Cố Thanh Hy lại hơi áy náy.

Dạ Mặc Uyên hết lần này đến lần khác liều mạng cứu giúp, nàng có lí do gì nghi ngờ hắn.

“Không cần, việc này không liên quan đến chàng”.

“Phu thê vốn là một thể, chuyện của nàng cũng là chuyện của ta, tránh sang một bên đi”.

“Ha ha ha… hay thay một đôi phu thê tình thâm, hôm nay hai người các ngươi ai cũng đừng hòng lấy được Long Châu”.

Chợt có tiếng cười sang sảng truyền tới, tiếng cười mang nét già nua nhưng khỏe khoắn vang dội.

Người còn chưa đến mà giọng nói đã đến, có lẽ cũng là một tuyệt thế cao thủ.

“Vèo vèo vèo…”

Thoáng chốc, trước mặt Cố Thanh Hy và Dạ Mặc Uyên xuất hiện hai ông lão.

Một người đã ngoài sáu mươi, còn một người đã ngoài bảy mươi.

Tinh thần hai ông lão vô cùng phấn chấn, chỉ lẳng lặng đứng ở nơi đó đã tự nhiên toát ra uy nghiêm bễ nghễ thiên hạ, ngay cả bầu không khí cũng trở nên nghiêm nghị hơn nhiều.

Bọn họ không phải ai khác mà chính là phó tộc trưởng Tư Không và thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ của Thiên Phần tộc.

Sắc mặt Cố Thanh Hy và Dạ Mặc Uyên thay đổi.

“Là các ngươi, sao các ngươi biết nơi này?”

“Ồ… các ngươi có thể tìm đến nơi này, vì sao bọn ta không thể tìm đến”.

Cố Thanh Hy nhìn về phía Dạ Mặc Uyên, dùng ánh mắt ra hiệu, muốn hỏi có phải hắn bị theo dõi hay không.

Dạ Mặc Uyên lắc đầu.

Chuyện này quan trọng như vậy, sao hắn có thể sơ ý chủ quan để cho người ta theo dõi.

Cố Thanh Hy làm việc kỳ quặc, thường biệt tích như thần long thấy đầu mà không thấy đuôi, cho nên hắn phải chú ý hơn chút, phái tâm phúc âm thầm theo dõi.

Về sau, bởi vì tốc độ của nàng quá nhanh, thuộc hạ không theo kịp, cho nên vội vàng trở về bẩm báo với hắn, hắn trải qua nhiều lần đắn đo cân nhắc mới nghi ngờ nàng tới vùng đất Cực Bắc.

Khi đến Vùng đất Cực Bắc rồi, hắn còn không dám khẳng định Cố Thanh Hy ở nơi này.

Bỗng nhiên, Cố Thanh Hy cong môi cười nhạt.

“Thì ra là các ngươi theo dõi Ôn Thiếu Nghi để tìm tới đây”.

“Ồ… sao ngươi biết bọn ta theo dõi Ôn Thiếu Nghi?”

Phó tộc trưởng Tư Không và thái thượng trưởng lão Tuyết Dạ tham lam nhìn Long Châu treo ngược trên thác nước, cũng có mấy phần hứng thú với lời của Cố Thanh Hy.

“Rất đơn giản, các ngươi tăng thêm hương sen trên người Ôn Thiếu Nghi. Trước kia hương sen trên người hắn ta chỉ thoang thoảng, nhưng lần đến vùng đất Cực Bắc này, mùi hương trên người hắn ta nồng hơn trước kia rất nhiều”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK