Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 661

Không phải núi Hồ Lô Huyết có một viên sao?

Nếu như tìm được thì sẽ tập hợp đủ bốn viên.

Cố Thanh Hy nhìn về phía cửa núi Hồ Lô.

Nếu chỉ có Long Châu mới có thể cứu hắn ta, vậy thì nàng sẽ dùng mọi cách để tìm được Long Châu.

Cố Thanh Hy khoác áo ngoài cho Dịch Thần Phi còn đang hôn mê, còn nàng thì vẽ vẽ viết viết gì đó trên mặt đất, vẻ mưu tính thỉnh thoảng lại thoáng qua trong mắt.

Phù Quang biết chủ tử đang bố trí, nàng muốn cướp viên Long Châu kia.

“Lần này Tu La Môn các ngươi có bao nhiêu người đến?”

“Môn chủ từng căn dặn Tu La Môn không tham gia tranh đoạt Long Châu, cho nên Tu La Môn chỉ có một mình Thanh tông chủ, không còn ai khác đến”.

Cố Thanh Hy nhíu mày.

“Không một ai đến?”

“Vâng, nhưng Ngọc tộc phái rất nhiều cao thủ đến”.

“Ngọc tộc? Đó là tộc gì?”, tại sao nàng chưa nghe nói bao giờ?

“Ngọc tộc là một cổ tộc, có lịch sử nghìn năm giống với Thiên Phần tộc. Ngọc tộc có quan hệ không đội trời chung với Thiên Phần tộc, nhưng lại có quan hệ rất tốt với Tu La Môn chúng ta. Nói chính xác hơn thì Thanh tông chủ cũng là người của Ngọc tộc, Tu La Môn chỉ là một thân phận để hắn lẩn trong nhân thế thôi”.

“Vậy là nhà Nho Tam tiên sinh để che giấu thân phận Thanh tông chủ Tu La Môn của huynh ấy. Còn Thanh tông chủ Tu La Môn là để che giấu thân phận huynh ấy là người của Ngọc tộc”.

“Có thể nói là vậy”.

“Vậy tại sao huynh ấy không thể để lộ thân phận người của Ngọc tộc? Chẳng lẽ là do sợ người của Thiên Phần tộc truy sát?”

Nhưng Tu La Môn và Thiên Phần tộc như nước với lửa, dù không để lộ thì người của Thiên Phần tộc cũng sẽ không bỏ qua cho hắn ta.

“Chủ tử, những chuyện này rất phức tạp, tạm thời thuộc hạ không biết nên nói như thế nào. Thuộc hạ… Thuộc hạ cũng không phải là người của Ngọc tộc, thuộc hạ chỉ là cô nhi được môn chủ nhặt về từ bên ngoài thôi”.

“Ta hỏi ngươi một câu cuối cùng, nếu ta có thể giúp Ngọc tộc tìm được Long Châu, lần hành động này Ngọc tộc có thể nghe theo mệnh lệnh của ta không?”

“Đương nhiên có thể”, chủ tử là tộc trưởng của Ngọc tộc, cả Ngọc tộc có ai không dám nghe theo mệnh lệnh của nàng?

“Được”, Cố Thanh Hy nhếch môi cười, trong mắt có nắm chắc.

Nếu phải dấy lên một cơn bão tố thì cứ để nó trở nên mãnh liệt hơn đi.

Ở bên khác.

Diệp Phong bưng mấy cái bánh cánh hoa đưa cho Hoàng hậu Sở Quốc, hắn ta cười một tiếng, tuy thê lương nhưng lại hàm chứa vài phần hạnh phúc.

“Phu nhân, ở đây toàn là đá, cỏ khó mọc nổi, nhưng khe núi phía bên kia lại có cỏ cây um tùm, còn mọc rất nhiều hoa. Ta làm một ít bánh cánh hoa, người nếm thử xem có vừa miệng không, khụ khụ…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK