Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 536

Một tấm da dê cổ không rõ lai lịch, dù nó có là đồ cổ thì cũng đã trải qua rất nhiều năm rồi, còn có thứ gì tốt đâu chứ?

Tiểu Lộ vẫy tay một cái, lập tức có người thu hồi tấm bản đồ cổ bằng da dê kia.

Nàng ta cười nói: “Trong tấm bản đồ này có một vài ký hiệu mà chúng ta không hiểu, có lẽ, sẽ tìm ra vùng đất trong bản đồ thông qua những ký hiệu này. Giờ bắt đầu đấu giá, khởi điểm 50 vạn lượng”.

Toàn trường lặng ngắt như tờ.

Không có ai kêu giá.

Một tấm bản đồ không rõ lai lịch mà đòi đến 50 vạn lượng bạc, có nhiều quá không?

Có kẻ đần mới bỏ tiền ra mua một tờ giấy lộn.

“Không ai kêu giá sao? Tuy tấm bản đồ này có vẻ khó hiểu, nhưng chỉ riêng tấm da dê cổ này cũng đã có giá trị khó phân định được rồi, mọi người có thể mang nó về sưu tầm cũng được mà!”

“Dù là sưu tầm thì cũng quá đắt!”

“Đúng rồi đó, dạo này kiếm tiền khó lắm, ta thấy cứ trực tiếp lược bỏ món đồ này đi, tiến hành đợt đấu giá tiếp theo, tránh làm lãng phí thời gian”.

“Vật tiếp theo, vật tiếp theo…”

Tiểu Lộ làm lơ trước tiếng reo hò của đám đông, mà quay sang Cố Thanh Hy: “Khách quý số 28, không biết các vị có muốn đấu giá tấm bản đồ này không?”

Cố Thanh Hy vừa định ra giá thì chợt thấy Cố Sơ Vân đang nhìn mình bằng ánh mắt quái dị.

Ngay cả Trạch Vương ở trên lầu cũng nhìn nàng kiểu như vậy.

Nàng sợ hai cái người này cố ý nâng giá để phá mình.

Cố Thanh Hy đổi giọng: “Ta đã có một cuộn da dê cổ để gối đầu rồi, nếu lại thêm một cuộn nữa thì sẽ sái cổ mất. Thôi, ta nhường cuộn da dê này lại cho người khác đấy, ai muốn thì cứ lấy nhé, có thấy ta hào phóng không nào? Lần này không tranh với các ngươi nữa!”

Mọi người đồng loạt nôn ra máu.

Nàng tưởng tấm da dê cổ này giống với Luyện Đan Bách Khoa toàn thư tàn quyển à?

Ai lại đi tranh một thứ mà nhìn chả hiểu mô tê gì chứ?

“Mấy lời dễ nghe thì ai cũng nói được, nếu mà cô đã nói được hùng hồn vậy, thì thôi cô nhận lấy tấm bản đồ này đi, ta cam đoan không có ai tranh với cô đâu!”

“Úi, ngươi nghĩ ta mua không nổi à?”

“Vậy thì cô kêu giá đi!”

“Được, ta kêu, 51 vạn lượng bạc”.

Mọi người không ngờ chỉ đơn giản như thế mà đã khích được nàng kêu giá.

“Năm mươi mốt vạn lượng lần một, năm mươi mốt vạn lượng lần hai, năm mươi mốt vạn lượng…”

“Sáu mươi vạn lượng”, đột nhiên Thượng Quan Sở lên tiếng.

Cố Thanh Hy mắng thầm.

Đề phòng Cố Sơ Vân.

Đề phòng Trạch Vương.

Đề phòng Đương Đương công chúa.

Duy chỉ không đề phòng tên hồ ly gian xảo Thượng Quan Sở kia.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK