Mục lục
Cuồng Phi Sủng Vương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 841

“Được nhé”.

Ở một góc độ không ai nhìn thấy, khoé miệng Thượng Quan Sở hơi cong lên.

Quả nhiên hắn ta đoán không sai, Cố Thanh Hy thích cây trâm này.

Hắn ta tin rằng chỉ cần nàng chịu viết, hạng nhất chắc chắn sẽ thuộc về nàng.

“Được thôi, Thượng Quan phu tử, học viện có nhiều người nghe thấy lắm đấy, ngài không được đổi ý đâu nhé?”

“Đương nhiên, nhưng chẳng phải Cố tam tiểu thư không muốn ở lại học viện sao? Nếu cô nhất quyết muốn đi, ta có thể xin viện trưởng giúp cô”.

Cố Thanh Hy cười ngượng ngùng: “Sao có thể, họ đã có thê tử, có con cái còn ở lại đây học, ta chưa có con, đâu có lý do nào không thể học tiếp. Thượng Quan phu tử yên tâm, ta nhất định sẽ chăm chỉ học tập, mỗi ngày đều cố gắng để viết ra được một câu chuyện cảm động nhất”.

“Như vậy rất tốt, bổn phu tử sẽ mỏi mắt mong chờ”.

“Tuân lệnh, ta đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”

Thượng Quan Sở cất trâm bạch ngọc, bọc nó bằng một miếng vải. Hắn ta có thể cảm nhận được rõ trong mắt Cố Thanh Hy hàm chứa sự tham lam, quyết tâm như thể nhất định phải có được.

Sở dĩ hắn ta sẽ làm vậy, thứ nhất là vì muốn tặng cây trâm này cho Cố Thanh Hy nhưng khổ nỗi lại không có lý do.

Thứ hai là vì muốn xem thử rốt cuộc nàng có thể viết ra câu chuyện cảm động như thế nào, có liên quan đến tuổi thơ của nàng hay không.

Trong tiết học này, tất cả mọi người đều vắt óc suy nghĩ nên viết thế nào mới cảm động.

Đặc biệt là Cố Sơ Vân, đây là cơ hội duy nhất để nàng ta tiếp cận Thượng Quan Sở, nàng ta không muốn bỏ lỡ.

Cố Thanh Hy nâng bút, viết liên tục gần như không hề suy nghĩ, như thể trong đầu nàng đã có sẵn vô số câu chuyện có thể viết đầy trang giấy.

Nhìn thấy biểu hiện của Cố Thanh Hy, Cố Sơ Vân càng sốt ruột hơn, nhưng càng nhanh, nàng ta càng viết không tốt, đầu óc rối như tơ vò.

“Các ngươi nhìn kìa, Cố Thanh Hy viết nhanh quá”.

“Đúng thế, hình như nàng ấy không suy nghĩ, viết lia lịa thành một đống luôn rồi kìa”.

“Có khi nào nàng ta đang viết linh tinh không? Làm gì có ai viết truyện là không cần suy nghĩ, dù là nước cũng phải suy nghĩ chứ”.

“Chuyện này ai biết, Cố tam tiểu thư không còn là Cố tam tiểu thư bao cỏ của trước kia, có thể nàng ấy xuất khẩu thành chương, xuất thủ thành thơ thật đấy”.

“Ai da, các ngươi quan tâm nàng ta làm gì, chúng ta cũng viết nhanh lên, coi chừng bị nàng ta giành hạng nhất”.

“Đúng đấy, chúng ta mau viết đi”.

Một tiết học kết thúc.

Tiếng chuông vang lên thông báo kết thúc.

Thượng Quan phu tử hỏi: “Đã hết thời gian, các ngươi viết sao rồi?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK